Biểu cảm về bà nội của em

0

Đề bài: Cảm nghĩ về người bà kính yêu của em

Bài làm

Biểu cảm về bà nội của em – Trong gia đình, bà nội là người mà em yêu thương và kính trọng nhất. Bà cũng là người gần gũi và chăm sóc em từ khi em còn nhỏ. Bà ru em bằng những lời ru êm đềm mà cho đến tận bây giờ em vẫn chưa thể quên.

Nội em năm nay đã bảy mươi tuổi. Mái tóc bà bạc trắng như cước. Tìm mãi mới thấy một vài sợi tóc đen len lỏi giữa cả rừng tóc trắng. Có lẽ do tuổi già nên tóc nội rụng nhiều lắm. Mỗi lần chải đầu, là cả một đám tóc rụng dưới nền nhà. Nội hay vo tròn chúng lại rồi nhét vào kẽ lá chuối. Tôi không biết để làm gì, chỉ thấy nội hay làm vậy. Da nội tôi nhăn nheo, sờ vào cảm thấy nó mềm nhũn, y như lớp mỡ bụng của những người béo phì vậy. Nước da nội vẫn hồng hào lắm, mặc dù có nhiều vết đồi mồi. Mỗi khi nội cười, vùng da quanh mắt co rúm lại, nhìn nội tôi thấy đáng yêu như một đứa trẻ. Tôi chỉ muốn véo hai má của nội rồi xoa lên mái tóc màu mây trắng bồng bềnh kia. Lưng nội tôi còng đi theo năm tháng. Cũng bởi do trước đây, nội đã phải làm viêc vất vả và cực nhọc biết bao để chăm lo cho gia đình, để nuôi dưỡng sáu người con, trong đó có người bố kính yêu của tôi. Tuy lưng đã còng, nhưng nội vẫn đi lại nhanh nhẹn chứ không chịu ngồi yên một chỗ. Người ta bảo khổ nhiều quá nên sướng lại không quen cũng có phần đúng, nội tôi không quen ngồi không, nội tìm đủ mọi việc để làm. Hết quét nhà rồi băm rau lợn. Tôi bảo để tôi làm nhưng nội không đồng ý, nội bắt tôi vào bàn học chứ không cho tôi đụng vào việc gì cả. Tuy nội nhiều tuổi, nhưng thật may vì sức khỏe của nội vẫn còn tốt. Thấy nội như vậy, tôi vui lắm.

Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ: Ăn chắc mặc bền

bieu cam ve ba noi cua em - Biểu cảm về bà nội của em

Biểu cảm về bà nội của em

Tôi còn nhớ ngày bé, mẹ đi làm, nên hầu như quãng thời gian của tôi toàn ở cạnh bà nội. Bà cho tôi ăn, ru tôi ngủ rồi nô đùa cùng tôi. Mỗi khi tôi gắt ngủ, chỉ cần cất tiếng ru là mắt tôi bắt đầu khép lại rồi chìm vào giấc ngủ một cách ngon lành. Cho đến giờ thỉnh thoảng tôi vẫn bảo bà hát lại cho tôi nghe những bài ru thuở đó:

“Con cò mà đi ăn đêm

Đậu phải cạnh mềm lộn cổ xuống ao

Ông ơi ông vớt tôi nao

Toi có lòng nào ông hãy xáo măng”

Giọng nhẹ nhàng, êm ấm. Những lời ru ngọt ngào đã đưa tôi chìm sâu vào giấc ngủ rồi thỉnh thoảng trong mơ tôi nhoẻn miệng cười. Bà vẫn hay kể cho tôi nghe cuộc sống ngày tôi còn nhỏ xíu. Ngày đó, đói kém, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Ba mẹ thì quần quật đi làm, bà ở nhà nuôi lợn nuôi gà và chăm cháu. Có những bữa cơm, gạo thiểu phải ăn thêm khoai luộc. Bà và bố mẹ không giám ăn no vì muốn nhường phần cơm cho chị em tôi. Nghe bà kể tôi thấy mình thật may mắn và càng thêm yêu quý, biết ơn nội.

Bây giờ, dù tôi đã lớn nhưng bà vẫn chăm tôi như một đứa trẻ. hay nấu cho tôi những món mà tôi thích ăn, mỗi lần đi chợ bà đều mua bánh, mua kẹo cho tôi. Bố mẹ thì vẫn miệt mài với công việc để bươn chải cho cuộc sống, và bà vẫn là người gần gũi với tôi nhất. Mỗi hôm đi học về, bà đều hồ hởi hỏi tôi hôm nay ở lớp có gì vui không, có hiểu bài không? Bà quan tâm và lo lắng cho tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất. Chỉ cần tôi hơi ho hay sốt, bà lại cuống cuồng chạy đi hái lá xông hơi và đánh cảm cho tôi. Bà bảo những bài thuốc dân gian an toàn và hiệu quả hơn thuốc tây nhiều. Tôi luôn tin tưởng và nghe theo lời bà mọi thứ.

Xem thêm:  Hãy kể kỉ niệm gắn bó của em với cây gạo

Nội tôi tuy tuổi cao sức yếu nhưng không vì thế mà bớt đi sự quan tâm tới con cháu. Tôi chỉ mong sao nội mãi khỏe mạnh và minh mẫn để sống bên gia đình lâu hơn nữa. Tôi muốn được ở cùng nội, muốn khoe với nội những điểm mười đỏ chót, muốn nội mãi luôn vui vẻ bên cạnh con cháu. Tôi yêu và biết ơn nội tôi lắm!

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *