Biểu cảm về người bố yêu quý của em

0

Đề bài: Biểu cảm về người bố yêu quý của em

Bài làm

Biểu cảm về người bố yêu quý của em. – Có lẽ, với nhiều người, mẹ là người quan trọng nhất nhưng với tôi bố là người mà tôi yêu thương và kính trọng nhất. Cũng không phải tôi không yêu quý mẹ, mà trong tôi, bố là thứ quý giá và quan trọng hơn bất kì thứ gì khác trên cuộc sống này.

Hẳn nhiều người sẽ cho rằng, mẹ là người chăm lo cho ta từng miếng ăn, giấc ngủ, nuôi nấng ta từ thuở lọt lòng. Tôi không bao giờ phủ nhận điều đó vì tôi kính yêu và tự hào về mẹ biết nhường nào. Nhưng số phận của tôi không có được một màu hồng trọn vẹn như bao người. Mẹ tôi mất sớm từ khi tôi còn nhỏ, nên bố đã một mình gánh vác hai trọng trách to lớn. Vừa là người mẹ hiền từ chăm chút từng li từng tí cho tôi, vừa là người cha, người trụ cột lo toan bao chuyện lớn bé trong gia đình. Thế nên, với tôi, không gì có thể sánh kịp vị trí của bố trong trái tim mình.

bieu cam ve nguoi bo yeu quy cua em - Biểu cảm về người bố yêu quý của emBiểu cảm về người bố yêu quý của em

Bố tôi không quá tài giỏi cũng không giàu sang nhưng bố là niềm tự hào của chị em chúng tôi. Bố chỉ là một người nông dân chất phác, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời để nuôi dưỡng bốn đứa con nên người. Tần tảo lam lũ cả đời vì vợ vì con, nước da bố sạm đen do cháy nắng. Làn da nhăn nheo hơn những người chú, người bác cùng tuổi. Lưng bố cũng đã bắt đầu có triệu chứng đau nhức mỗi ngày trở gió. Bố vẫn chẳng bao giờ than vãn mệt mỏi hay đau ốm. Ngày nào bố cũng dậy từ năm giờ sang để nấu bữa sáng cho tôi. Có những hôm, tôi bảo với bố rằng từ nay bố ngủ thêm chút nữa đi, đừng dậy sớm làm gì cho mệt, tôi có thể ăn bánh mì hay xôi ở cổng trường. Bố xoa đầu tôi, cười hiền từ “bố không sao đâu, tuổi già nên khó ngủ lắm, dậy nấu bữa sáng cho con ăn chứ ăn ở ngoài vừa đắt mà lại không đảm bảo vệ sinh”. Khóe mắt tôi lúc đó thấy hơi cay cay. Tôi cũng không biết nói gì vì hiểu rằng có nói bố cũng không nghe, bố vẫn hì hục mỗi sáng sớm để lo cho đứa con út là tôi.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về đêm trăng trung thu

Bố tôi yêu mẹ nhiều lắm. Hai năm trời, mẹ chống chịu căn bệnh ung thư quái ác. Bố không nản, cũng không chịu phó mặc số phận mà vẫn kề vai cùng mẹ những ngày sống chung với bệnh viện và thuốc thang. Cứ hai mươi ngày, bố và mẹ lại tay xách nách mang, dìu dắt nhau ra Hà Nội truyền hóa chất cho mẹ. Có những lúc, mẹ muốn buông xuôi, bố đã nắm tay mẹ và truyền cho bà một luồng sức mạnh để tiếp túc chiến đấu. Bố ở bên mẹ không rời xa một bước. Dù đi đâu, bố cũng đi cùng mẹ. Dì và bác tôi đòi đưa mẹ đi chữa bệnh để bố ở nhà nghỉ ngơi nhưng không bao giờ bố đồng ý. Bố không muốn để mẹ đi một mình khi mà không có bố bên cạnh. Nhìn bố mẹ sát cánh bên nhau, chúng tôi cũng chỉ biết nén nước mắt vào trong lòng mà cầu chúc cho mẹ được bình an. Những ngày mẹ mệt, bố bón cho mẹ từng thìa cháo, thìa canh. Bố chăm mẹ như một đứa trẻ vậy. Mối buổi tối, bố lại ngồi nắn tay, đấm lưng cho mẹ rồi sáng mai lại cùng mẹ tập những động tác thể dục nhẹ nhàng cho mẹ đỡ mỏi. Nhìn bố mẹ bên nhau, tôi không bao giờ muốn nghĩ đến những ngày sau đó.

Ngày mẹ mất, bố không khóc mà ngồi cạnh mẹ suốt hai ngày không hề chợp mắt.Tôi biết, bố là người đau lòng nhất nhưng lại không dám thể hiện vì sợ rằng những đứa con sẽ không thể tiếp tục chiến đấu. Bố là trụ cột gia đình, là người cha trèo lái gia đình cho nên dù buồn đau đến đâu bố vẫn cố che đậy bằng một cái vỏ ngoài mạnh mẽ, cứng cáp. Để rồi mỗi khi màn đêm buông xuống, bố lại sống trong nỗi nhớ, nỗi cô đơn và những giọt nước mắt. Cho đến tận bây giờ, dù đã sáu năm trôi qua, bố vẫn một mình. Bố chọn chung thủy với mình mẹ và một mình chăm sóc con, dù cho chúng tôi ai cũng muốn bố có người ở bên chăm sóc và bầu bạn lúc về già.

Xem thêm:  Phân tích “Chiếc lá cuối cùng”- thông điệp màu xanh

Nhắc đến bố, nơi trái tim tôi lại nhói lên một nỗi đau khôn xiết. Tôi chỉ cầu mong bố mãi khỏe mạnh để chúng tôi có cơ hội đền đáp công ơn to lớn của người. Bố không chỉ là một người bố, một người mẹ mà còn là cả nguồn sống của chị em tôi.

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *