Biểu cảm về người thân của em

0

Đề bài: Biểu cảm về người thân mà em yêu quý

Bài làm

Biểu cảm về người thân của em – Gia đình là tổ ấm, là nơi ta được sống trong tình yêu thương và sự chăm sóc tận tình của những người được gọi với cái tên thân thương “người thân”. Trong số đó, chị gái là người mà tôi yêu thương và xem như một tấm gương sáng để mình noi theo.

Chị tôi năm nay hai mươi tuổi và đang là sinh viên của trường Đai học Khoa học Xã hội và Nhân văn. Chị rất hiền lành và xinh đẹp. Từ nhỏ, chị đã là một cô gái mộng mơ, yêu những vần thơ bay bổng hay những tập truyện ngắn đầy màu sắc. Thế nên, việc chị trở thành sinh viên khoa Văn là một điều mà cả nhà tôi ai cũng không lấy làm ngạc nhiên. Chị xa ra đình để đến nơi phồn hoa đô thị theo đuổi đam mê cũng đã được hai năm. Hai năm học tập xa nhà với biết bao khó khăn, nhọc nhằn nhưng lúc nào chị cũng vui vẻ, lạc quan. Chị kể cho tôi nghe về trường, về lớp, về thầy cô và bạn bè nơi chị học tập với một ánh mắt sáng ngời. Và tôi biết, theo đuổi ước mơ, sở thích là điều hạnh phúc với chị biết nhường nào.

bieu cam ve nguoi than cua em - Biểu cảm về người thân của em

Biểu cảm về người thân mà em yêu quý

Tôi còn nhớ ngày bé, tôi đã từng ghét và ganh tỵ với chị khá nhiều lần. Lí do đơn giản và trẻ con hết mức, cho đến giờ nghĩ lại vẫn thường hay bật cười. Ngày đó, gia đình khó khăn nên ít khi được ăn đồ ngon hay bánh trái. Chị tôi sức khỏe lại yếu nên hay ốm vặt. Mỗi lần ốm, mẹ đều mua bánh, mua kẹo và trái cây cho chị ăn nên tôi đâm ra ghen ghét. Có lần, tôi còn nói với chị là “suốt ngày giả vờ ốm” rồi lườm chị mà quay ngoắt đi. Tôi thấy ghét chị vô cùng luôn. Nhưng đến bây giờ, khi chị đi học ở nơi đất khách quê người, cái sự ganh tỵ ấy của tôi đã được thay thế bằng sự quan tâm, lo lắng. Không biết một mình chị ở đó có hay bị ốm không, ăn uống có đầy đủ khong. Khi mà chị đang một mình chiến đấu với cuộc sống thì tôi được chăm sóc bởi mọi người trong gia đình. Tôi thấy thương và nhớ chị lắm.

Xem thêm:  Cảm nhận bài thơ Tiếng gà trưa của Xuân Quỳnh

Tôi còn nhớ ngày bé, khi chị học cấp ba, tôi vẫn là cô bé vừa bước chân lên mái trường cấp hai. Mỗi buổi sáng, chị đều dậy sớm cùng mẹ nấu bữa sáng cho cả nhà. Chị đèo tôi đi học rồi mới đến trường. Hai con đường dù ngược chiều nhau nhưng bao giờ chị cũng tranh với bộ nhiệm vụ chở tôi. Vừa đi hai chị em vừa tíu tít kể cho nhau nghe những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối rồi đôi lúc lại phá lên cười. Con đường quen thuộc nơi chúng tôi cùng nhau đi đã ghi lại biết bao kỉ niệm đẹp của một thời niên thiếu. Nhớ những lần đi đường không để ý mà cả hai chị em phi xe xuống bờ sông, tay chân tím bầm nhưng vẫn không dám nói với bố mẹ. Suốt ba năm học, chị vẫn ngày ngày chở tôi đi học trên chiếc xe đạp mini màu xanh lá mạ. Chiếc xe mà chị đã dành dụm số tiền mừng tuổi suốt hai năm mới mua được. Chúng tôi vui vẻ cùng nhau lớn lên nhưng cũng không ít những lần cãi vã. Có những hôm, chỉ vì mấy chuyện nhỏ nhặt trong bữa ăn mà hai chị em giận nhau, rồi sau đó chị vẫn luôn là người làm hòa và dỗ dành tôi. Và tôi biết rằng, sua mỗi lần cãi vã, hai chị em lại càng thêm thân thiết và yêu thương nhau hơn. Dù học ở xa nhưng thỉnh thoảng chị vẫn hay mua đồ ăn hay quần áo gửi về cho tôi. Những lần nghỉ hè chị đều cho tôi ra Hà Nội, chị dẫn tôi đi lăng Bác, đi Hồ Gươm ăn kem Tràng Tiền… Tình cảm chị em tôi cứ thế lớn dần và không gì có thể ngăn cách.

Xem thêm:  Miêu tả một món quà tuổi thơ mà em thích nhất

Trong gia đình, có lẽ chị là người hiểu tôi hơn bất kì ai, kể cả mẹ. Chị không chỉ là người chị gái tốt nụng, yêu thương em mà còn là người bạn để tôi có thể chia sẻ những vẫn đề trong cuộc sống. Tôi mong sao chị mãi khỏe mạnh, yêu đời, học tập tốt để thực hiện được ước mơ trở thành nhà văn của mình. Tôi yêu và nhớ chị tôi lắm!

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *