Biểu cảm về thầy cô giáo

0

Đề bài: Hãy nêu biểu cảm của em về thầy cô giáo

Bài làm

Biểu cảm về thầy cô giáo – Khi còn nhỏ, chúng ta được lớn lên trong tình yêu thương và chăm sóc của gia đình. Đến khi ta lớn, trên con đường học tập của mình, ta lại nhận được sự dạy bảo, chăm lo của thầy cô. Và thầy cô, cũng giống như người thân trong ngôi nhà thứ hai của ta vậy.

Tôi còn nhớ, khi bước chân vào lớp một, mẹ đã dắt tôi đến trường trong ngay đầu tiên nhập học. Biết bao bỡ ngỡ, rụt rè khi đặt chân vào một ngôi trường hồn toàn xa lạ, tôi đã lo lắng và sợ hãi biết nhường nào. Tôi chỉ muốn mẹ mãi ở bên, năm tay tôi như vậy. Tôi sợ phải buông tay, sợ phải một mình đi vào cái lớp học với những con người xa lạ kia. Tôi muốn khóc, muốn bỏ về nhà hơn bất kì lúc nào hết. Bỗng một cô giáo đến cạnh tôi, vuốt nhẹ mái tóc tôi rồi thì thầm “Đừng sợ, cô sẽ bảo vệ con”. Không hiểu sao lúc đó, tôi không lạ cũng chẳng sợ cô giáo ấy, mà trái lại tôi lại cảm thấy một cảm giác gì đó quá đỗi thân thuộc. Tôi buông tay mẹ rồi cùng cô vào lớp. Thì ra cô ấy là giáo viên chủ nhiệm năm tôi vào lớp một.

bieu cam ve thay co giao - Biểu cảm về thầy cô giáo

Biểu cảm về thầy cô giáo

Lên cấp hai, dù đã lớn nhưng tôi vẫn cảm giác rụt rè khi một lần nữa lại bước vào ngôi trường mới, với những người bạn mới. Dần dần, tôi cũng quen với tất cả mọi thứ thuộc về nơi đây. Tôi bắt đầu thấy yêu những dãy bàn ghế, yêu những người bạn nghịch ngợm mỗi giờ ra chơi. Ở mái trường cấp hai, tôi học được nhiều hơn, biết nhiều hơn và cảm thấy thế giới này thật thú vị. Tôi được học Vật lí với những dòng điện, chấn lưu hay điện trở. Thầy dạy lí của tôi khá vui tính. Ngoài những tiết học khô khan với mớ lí thuyết dày cộp, chúng tôi được thực hành, được thầy hướng dẫn tỉ mỉ về dây nóng hay dây mát. Được vẽ những mạch điện rối mù như mớ lò xo. Đứa nào cũng thích thú với những tiết thực hành như vậy.

Xem thêm:  Cảm nhận về đoạn thơ Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga

Năm lớp chín, từ một đứa ham mê với các con số toán học, với những công thức háo học của nước, của axit, bazo.. tôi bắt đầu thấy yêu văn. Trước đây, cứ vào mỗi giờ văn, tôi lại cảm thấy chán ngán và buồn ngủ, nhưng rồi tôi cũng không hiểu sao mình lại yêu những vần thơ bay bổng hay những số phận lầm lũi trong các tác phẩm của Nam Cao. Và tôi nghĩ, chính cô giáo dạy văn là người đã truyền cho tôi cảm giác yêu văn chương đến như vậy. Cô nói cho chúng tôi nghe về những vần thơ đẹp, nhưng từ ngữ hay, cô dạy cho tôi có một tâm hồn mềm mại và biết yêu cai đẹp hơn. Có những giờ học, cô lại ngồi tâm sự và khuyên răn chúng tôi như một người thân trong gia đình. Khoảng cách giữa cô và trò ngày một thu hẹp. Cô quan tâm đến chúng tôi không chỉ trong học tập mà còn lắng nghe những điều mà chúng tôi trải qua trong cuộc sống hằng ngày. Khi mà ở lứa tuổi này, có quá nhiều vấn đề để chúng tôi phải lo lắng, nghĩ suy. Từ chuyện sức khỏe, tình cảm hay bất kì vẫn đề gì khác cô cũng đều lắng nghe và đưa ra những lời khuyên bổ ích. Chúng tôi thấy hứng thú hơn với học tập hơn, cảm gaisc thoải mái và khong bị áp lực như trước nữa. Mọi kiến thức thầy cô truyền đạt, chúng tôi đều cố gắng lĩnh hội và không ngừng học hỏi. Những bài khó, những chỗ chưa hiểu, chúng tôi không còn ngại ngùng mà có thể hỏi thầy cô một cách tỉ mỉ, kỹ càng.

Xem thêm:  Phân tích bảy câu thơ đầu của bài thơ Đồng chí

Thầy cô không chỉ truyền đạt cho ta những kiến thức khao học bổ ích mà còn là người dạy cho ta những bước đi khi chập chững bước vào đời. Dù ở đâu, giai đoạn nào đi nữa, thầy cô vẫn luôn là chèo lái đưa chúng ta đến với cái đích của sự hiểu biết và thành công. “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, dù là ai đi chăng nữa, một khi đã dạy ta điều hay lẽ phải thì chúng ta sẽ mãi biết ơn và kính trọng họ, những người  đang trồng nên tương lai của đất nước sau này.

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *