Cảm nghĩ của em khi bước vào trường trung học phổ thông

0

Đề bài: Cảm nghĩ của em khi bước vào trường trung học phổ thông

Bài làm

Cảm nghĩ của em khi bước vào trường trung học phổ thông – Quãng đời học sinh của mỗi người chắc hẳn phải trải qua rất nhiều những ngày khai trường, mỗi năm qua đi lại mang đến cho chúng ta nhiều xúc cảm khác nhau. Đặc biệt là trong những lần đầu tiên bước vào một ngôi trường mới, bắt đầu một cấp học mới thì nó lại càng có ấn tượng khác biệt. Đối với tôi thì ngày đầu tiên bước vào trường trung học phổ thông là ngày đem lại nhiều cảm xúc nhất.

Nếu như ngày khai trường bước chân vào lớp một với tôi có nhiều tò mò, e ngại thậm chí là sợ sệt, ngày khai trường khi vào lớp sáu khiến tôi háo hức vì gặp lại bạn cũ sau những ngày hè nóng nực thì ngày đặt chân vào trường cấp ba lại khác hoàn toàn với những lần đó. Trải qua những ngày ôn tập, thi cử trong tiết trời nóng nực, để có thể học ở ngôi trường cấp ba mình yêu thích không hề dễ dàng chút nào nên khi đỗ vào trường ai cũng mong muốn nhanh đến ngày nhập học, ngày bước chân vào trường bắt đầu cho một cấp học mới. Chia tay với khăn quàng đỏ thắm trên vai, với ngôi trường cấp hai đứng trước ngưỡng cửa của trường trung học phổ thông khiến tôi tràn đầy bỡ ngỡ và sự tò mò về lớp học mà mình sẽ học, về bạn bè mới.

cam nghi cua em khi buoc vao truong trung hoc pho thong - Cảm nghĩ của em khi bước vào trường trung học phổ thông

Cảm nghĩ của em khi bước vào trường trung học phổ thông

Mặc dù đã trải qua mấy tuần ôn luyện chuẩn bị cho kì thi vào 10 nhưng khi chính thức trở thành học sinh dưới mái trường cấp ba tôi mới thấy được những điều kỳ diệu từ ngôi trường ấy. Cái cảm giác hồi hộp, mong chờ ngày khai trường lại ùa về trong lòng tôi giống như hồi còn bé. Và ngày trọng đại ấy cũng đã đến, tôi còn nhớ như in cái ngày khai trường đầy nắng và gió ấy. Ngay từ hôm trước tôi đã cùng những bạn học cấp hai hẹn nhau chờ ở gốc đa đầu làng để cùng đạp xe tới trường. Vẫn chiếc áo trắng trường cấp hai, vẫn chiếc quần đen ấy nhưng đã vắng trên vai chiếc khăn quàng đỏ, tôi tự thấy mình đã lớn, đã trưởng thành hơn rất nhiều. Đường đến trường rất xa nhưng ai nấy cũng hồ hởi đạp xe tới trường, vừa đi vừa tò mò tán chuyện vì không biết mình sẽ làm quen với các bạn mới như thế nào. Chúng tôi biết rằng cấp ba nghĩa là hội tụ các bạn học sinh từ nhiều trường cấp hai trên địa bàn huyện lại với nhau chứ không còn giống với cấp hai chỉ là học sinh trên địa bàn một xã nhỏ. Việc học cùng cấp hai rồi lên cấp ba lại học cũng nhau là rất ít, nên những bạn có bạn cũ học chung thì trên khuôn mặt đều tươi cười hớn hở vì có đồng chí ở bên. Và tôi không nằm trong số đó. Lớp 10A5, chuyên văn- sử – địa sẽ là nơi mà tôi sẽ theo đuổi ước mơ trở thành mà nhà văn của mình.

Xem thêm:  Soạn bài Văn bản lớp 10

Trên con đường tới trường chúng tôi bắt gặp rất nhiều bạn và anh chị khóa trên. Khi đứng trước cổng trường trung học phổ thông, nhìn hàng chữ đỏ chót chào mừng chúng tôi đến với trường, đến với năm học mới thì tôi mới giật mình ngỡ ra đây là sự thật. Trong trường có rất nhiều người, tôi trở nên rụt rè hơn khi thấy nhiều học sinh như vậy. Ở trường cấp hai chỉ có hơn ba trăm học sinh vậy mà trước mắt tôi số lượng phải gấp năm, sáu lần vậy. Choáng ngợp trước sự đông đúc ấy và cả sự xa lạ mặc dù đã được học ở đây rồi nhưng lúc đó chỉ có khối chín học để ôn thi vào 10 nên không đông như vậy. Mặc dù lưu luyến nhau nhưng chúng tôi vẫn phải chia tay nhau để đến tập trung ở lớp học mới. Đứng giữa năm mươi bạn mới, tôi cảm thấy xa lạ, rụt rè tới mức tay chân để đâu cũng không biết và còn im thin thít không dám nói chuyện. Tất cả nhìn nhau bằng ánh mắt tò mò như dò hỏi nhưng rất ít người dám mở miệng bắt chuyện.

Sau ngày khai trường đầu tiên ấy, tôi phải mất hai tuần mới thích nghi được lớp học mới. Ngày đầu tiên bước vào học chính thức mở ra trong tôi biết bao thử thách và nỗi băn khoăn xem làm cách nào mới có thể làm quen được với các bạn mới, thầy cô mới trong khi tôi là một đứa khá nhút nhát và kém giao tiếp. Cô giáo chủ nhiệm của tôi là một cô giáo trẻ, cô dạy văn và rất nhiệt tình với học sinh. Cô xếp cho tôi ngồi bàn hai ngay cạnh là một cậu bạn đeo kính, da ngăm đen nhìn rất tri thức. Đây cũng là cậu bạn tôi chú ý quan sát ngay từ buổi đầu bởi cái dáng trông rất là tri thức, mọt sách và chắc là sẽ có tính kiệm lời giống tôi. Cậu bạn đó tên là Đức và tất cả những điều tôi phán đoán về tính cách của cậu ấy thì đều sai cả. Bởi ngay khi tôi ngồi xuống chỗ cậu ta thì cậu ấy đã hỏi chuyện luôn mồm, chỉ một lát là cậu ấy có thể kéo tôi kết bạn làm quen với mấy bàn xung quanh. Qua hai tuần học tôi đã có thể làm quen và nhớ hết được các bạn trong lớp, cũng hòa đồng với mọi người hơn và bắt đầu cho hành trình học tập đầy khó khăn sắp tới.

Xem thêm:  Soạn bài Chiến thắng Mtao Mxây – Trích sử thi Đam Săn

Ngôi trường trung học phổ thông nơi tôi có rất nhiều kỉ niệm, dấu ấn khó phai về tuổi học trò. Nơi tôi có nhiều bạn bè từ nhiều nơi và sự đồng hành, gắn bó với nhau trong thời gian học tập. Mặc dù vẫn còn bỡ ngỡ nhưng tôi tin chỉ ít nữa thôi tôi sẽ sớm hòa đồng và cùng nhau tạo nên một tập thể đoàn kết, vững mạnh.

Mai Du

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *