Cảm nghĩ của em về ngày 20-11

0

Đề bài: Cảm nghĩ của em về ngày 20-11

Bài làm

Cảm nghĩ của em về ngày 20-11– Uống nước nhớ nguồn là một truyền thống quý báu của dân tộc cần được giữ gìn và phát huy ở mọi lứa tuổi và mọi thế hệ. Ngay từ khi còn bé chúng ta đã được dạy là phải kính trên nhường dưới, biết ơn đối với những người có công, có ơn đối với ta. Đặc biệt đó là công ơn sinh thành và dạy dỗ của cha mẹ, thầy cô. Có câu: “Ơn cha, nghĩa mẹ, công thầy” chính vì lẽ đó. Để tri ân thầy cô giáo thì ngày 20-11 là một ngày đặc biệt trong năm.

Trong sự nghiệp giáo dục thì những người thầy luôn giữ vị trí quan trọng, được xã hội tôn vinh. Nghề dạy học là một nghề cao quý trong các nghề cao quý. Thầy cô đã dành nhiều tâm huyết, hi sinh cho nghề của mình để có thể đưa bao lớp học sinh đến với tri thức của nhân loại. Thầy cô còn là người gieo mầm tri thức, chắp cánh những ước mơ của con trẻ. Không phải ai cũng tự tìm thấy ước mơ, hoài bão của mình. Nhiều khi còn phải nhờ đến sự hướng dẫn, định hướng của thầy cô. Không có ai trên đời này có thể tự mình tiếp thu được các tri thức khoa học mà không qua trường lớp, không chịu sự dạy dỗ, dìu dắt của thầy cô cả. Qua đó cho thấy tầm quan trọng của người thầy đối với giới trẻ.

Xem thêm:  Nhân vật trữ tình trong ba bài ca dao than thân

cam nghi cua em ve ngay 20 11 - Cảm nghĩ của em về ngày 20-11

Cảm nghĩ của em về ngày 20-11

Hưởng ứng, tiếp nối truyền thống “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” của ông cha ta thì hằng năm ngoài lễ Vu Lan báo hiếu cha mẹ, đối với thầy cô thì ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 là một ngày cực kỳ trọng đại đối với bao lớp học trò. Mỗi năm khi tháng 11 đến thì các trường học lại tổ chức những đợt thi đua chào mừng, có biết bao những hoạt động để chúc mừng cho ngày lễ này. Học sinh chăm ngoan, thi đua học tập tốt, luôn cố gắng đạt được nhiều điểm tốt, bông hoa điểm mười để gửi tặng thầy cô. Rồi những phong trào như văn nghệ, báo tường cũng được học sinh tưng bừng chuẩn bị. Trong không khí nô nức đó ai cũng mong muốn ngày 20-11 có thể gửi những lời tri ân tốt đẹp nhất đến thầy cô giáo.

Thầy cô là người đã dạy con từng nét chữ, dạy con những tri thức của nhân loại và còn dạy con cách làm người. Trong một tập thể lớp luôn có người chăm ngoan và người ngỗ nghịch. Thầy cô là người phải chịu đựng biết bao trò tai quái mà những cậu học trò nghịch ngợm gây nên. Đồng thời cũng là vị cứu tinh đối với những bạn hiền lành thường xuyên bị trêu chọc. Mỗi năm ngày 20-11 như là ngày con nhìn lại chặng đường mình đã đi qua với bao nhiêu giờ học, với bao lần cắp sách tới trường. Từng nét chữ, từng lời giảng của thầy cô như càng đậm sâu hơn trong tâm trí. Nhớ về lời căn dặn của thầy cô, về những làn cô nghiêm khắc khi học trò mắc lỗi, rồi cả những lần cô nhẹ nhàng an ủi khi gặp khó khăn, khi con bị điểm kém.

Xem thêm:  Biểu cảm về cây bàng

Con còn nhớ như in về cô giáo dạy con hồi lớp 7, cô là người đầu tiên không kỳ thị con khi cả lớp nói rằng con là học sinh cá biệt. Thậm chí cô còn bênh vực con trước các bạn. Khi ấy con thấy xấu hổ biết nhường nào. Lần đầu tiên trong nhiều năm học con mới trở lại hình bóng một cậu học trò chăm ngoan giống trước kia. Ngồi ngay ngắn trong giờ và không nói chuyện. Rồi khi con mặc dù đã cố gắng hơ trước nhưng kết quả bài thi sau đó con vẫn được điểm thấp như mọi lần, khi ấy con rất muốn buông xuôi nhưng cô là người đã nắm tay con kéo con lại với thực tại. Con vẫn nhớ cô đã an ủi con thế nào, đã cho con thấy việc để đạt kết quả khá hơn không chỉ trong ngày một, ngày hai là có thể làm được mà nó còn là cả một quá trình học tập, rèn luyện.

Trước nỗi bồi hồi xúc động, không khí nhộn nhịp cho dịp thi đua ngày 20-11, con cũng có sự quyết tâm, cố gắng cao nhất trong học tập để dành những điểm tốt và không phụ lòng mong mỏi của cô với em.

Mai Du

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *