Cảm nghĩ của em về thầy cô

0

Đề bài: Cảm nghĩ của em về thầy cô

Bài làm

Cảm nghĩ của em về thầy cô – Cuộc đời học sinh của mỗi người sẽ có rất nhiều thầy cô nhưng chắc hẳn trong mỗi chúng ta sẽ đều có một người thầy mà để lại cho ta những ấn tượng sâu sắc nhất và dành tình cảm yêu mến nhất. Đối với tôi thì người thầy mà có lẽ mãi mãi tôi không thể quên được đó chính là Dung, cô giáo chủ nhiệm năm lớp một của tôi.

Khi vừa bỡ ngỡ đặt chân vào trường tiểu học, khác với những bạn cùng lớp khác khi bạn đồng trang lứa đã được học qua các lớp mẫu giáo ở dưới thì tôi chỉ học nửa năm trước khi bước vào lớp một do bị bệnh. Chính vì thế so với bạn bè cùng lớp thì tôi học chậm hơn và biết ít hơn. Điều này cô Dung đã nhận ra ngay từ buổi học đầu tiên. Khi cả lớp đánh vần to, rõ ràng, viết chữ lưu loát thì tôi còn loay hoay mãi không làm được. Dung chính là người đến bên cạnh tôi cầm tay tôi tô từng nét chữ, uốn nắn cho tôi từng cách nhận biết mặt chữ và đánh vần sao cho chính xác. Tôi vẫn nhớ như in cái dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt chữ điền phúc hậu của cô cùng với giọng nói trầm thấp của cô khi đứng cạnh tôi ân cần chỉ bảo từng chút một.

Xem thêm:  Phân tích câu tục ngữ: Tháng bảy kiến bò chỉ lo lại lụt

cam nghi cua em ve thay co - Cảm nghĩ của em về thầy cô

Cảm nghĩ của em về thầy cô

Trước sự kém cỏi, thua kém của tôi thì các bạn trong lớp đã chê cười, giễu nhại. Mặc dù rất ngại và xấu hổ trước mọi người nhưng nhờ sự bao bọc của cô tôi đã không xấu hổ nữa mà tự tin hơn, có thêm ý chí quyết tâm học tập cho bằng bạn bằng bè. Nhờ sự tận tình của cô giáo mà chỉ một tháng tôi đã có thể theo kịp các bạn trong lớp và cũng nhờ sự chia sẻ của cô khi nói về những khó khăn của tôi mà nhiều bạn học đã hòa đồng hơn, thậm chí là chủ động kết bạn với tôi. Người lầm lì như tôi và cộng thêm từng bị các bạn chê cười nên chẳng dễ dàng mở lòng để kết bạn với người khác. Tôi thu mình giống như một thứ trơ trọi, cô độc giữa một cánh rừng muôn màu muôn vẻ. Nhưng từ sau đó tôi đã có người bạn đầu tiên, người ngồi bàn trên, một cậu bạn rất lém lỉnh, Khải. Cậu ta nói chuyện suốt ngày và cũng là người học khá nhất lớp tôi. Mãi đến hết học kì tôi mới biết cậu ta là con của cô Dung. Sau khi quen với Khải thì người thường ngày trao đổi bài, chỉ dạy tôi là cậu ấy mỗi khi cô Dung không có giờ. Tôi phát hiện ra rằng có bạn thật là thích, mỗi giờ học, mỗi ngày đến trường không còn nhàm chán như trước nữa. Đó cũng là người bạn đầu tiên và quan trọng nhất trong cuộc đời của tôi.

Xem thêm:  Cảm xúc của em về vẻ đẹp của một loài cây em yêu

Khi tôi khoe với Dung về Khải thì cô chỉ cười và xoa đầu tôi, cô nói:  “Ai rồi cũng sẽ có bạn, có tri kỉ, chỉ là người đó mở lòng sớm hay muộn mà thôi”. Cô còn tổ chức những hoạt động ngoài trời để cả lớp có dịp bồi dưỡng tình cảm, gắn kết với nhau hơn. Dù đã qua nhiều năm và cũng từng được học nhiều thầy cô giáo nhưng đối với tôi cô là người cô giáo ghi lại nhiều dấu ấn nhất. Cô nhiệt tình và tận tụy với nghề. Không chỉ với tôi mà với tất cả các bạn học kém khác cô cũng giúp đỡ, chỉ bảo từng người học. Mỗi ngày đến trường cô Dung luôn là người đến trước cả lớp để cùng chúng tôi truy bài, trực tuần. Tôi nhớ khi trở trời, căn bệnh của tôi lại tái phát và không thể đến trường. Cô giáo cũng là người đến thăm tôi đầu tiên và còn đi cùng với Khải, khi ấy tôi mới biết Khải là con của cô. Cũng một tuần tôi nghỉ ở nhà đó thì cô và Khải đã thay phiên nhau tới giảng bài cho tôi. Tôi cảm thấy mình rất may mắn khi là học trò của cô và kết thân được với người bạn như Khải.

Giờ tôi đã là một học sinh lớp bảy nhưng tôi vẫn nhớ về cô giáo chủ nhiệm lớp một của tôi. Và Khải cũng vẫn là người bạn đồng hành cùng tôi trên con đường chinh phục tri thức của nhân loại, tình bạn giữa tôi với Khải ngày càng gắn bó hơn. Cũng nhờ đó tôi cũng thường sang nhà Khải và trò chuyện với Dung, mỗi khi đó tôi lại nhớ đến quãng thời gian tươi đẹp khi được cô dạy dỗ.

Xem thêm:  So sánh bài thơ Bánh trôi nước với những bài ca dao được mở đầu bằng cụm từ Thân em

Mai Du

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *