Cảm nghĩ về bài thơ Cảnh khuya

0

Đề bài: Cảm nghĩ về bài thơ Cảnh Khuya

Bài làm

Cảm nghĩ về bài thơ Cảnh Khuya – Bài thơ Cảnh Khuya là một trong những bài thơ hay được chủ tịch Hồ Chí Minh sáng tác vào năm 1947 trong bối cảnh nước ta đang trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Giữa hoàn cảnh gian khổ, ác liệt đó với cương vị là một người lãnh đạo cuộc kháng chiến nhưng Bác Hồ vẫn giữ được phong thái ung dung, tự tại, dành tình yêu cho thiên nhiên núi rừng ở chiến khu Việt Bắc.

Chỉ với những nét phác họa trong hai câu thơ đầu mà Bác Hồ đã cho chúng ta thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên núi rừng Việt Bắc:

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”

cam nghi ve bai tho canh khuya - Cảm nghĩ về bài thơ Cảnh khuya

Cảm nghĩ về bài thơ Cảnh Khuya

Mở đầu bài thơ không bằng hình ảnh từ việc quan sát bằng thị giác mà đó là một âm thanh quen thuộc của núi rừng, “tiếng suối”. Bác đã so sánh “tiếng suối” với “tiếng hát xa” cho người đọc cảm nhận được trong đêm khuya vắng lặng có tiếng suối chảy vang vọng trong không gian giống với tiếng hát từ xa vọng lại. Bên cạnh đó từ một dấu ấn của núi rừng nhưng dưới cảm nhận của Bác thì nó lại gần gũi, thân thiết giống như tiếng hát của con người vậy. Qua câu thơ thứ nhất còn đem lại cho chúng ta suy nghĩ đó là dòng suối hay thiên nhiên núi rừng Việt Bắc dường như cũng có tâm hồn, có tình cảm. Dòng suối dường như đang cất tiếng hát để ca ngợi cảnh đêm trăng.

Xem thêm:  Đề bài: Phân tích câu tục ngữ:Đêm tháng năm chưa nằm đã sáng… cười đã tối

Chỉ bằng tiếng suối thì chưa thể nào đưa người đọc liên tưởng tới cảnh đêm khuya được vì thế Bác Hồ đã diễn tả đêm trăng bằng ngôn từ giàu sức gợi: “Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”. Trăng, suối, lá, hoa là những hình ảnh mềm mại, dịu dàng trong khi cổ thụ là cây lâu năm cứng cáp. Những tửng nó đem lại cảm giác đối lập tương phản nhưng không phải vậy. Những hình ảnh đó đan xen vào nhau tạo nên sự hài hòa tuyệt đẹp của cảnh vật. Điệp từ “lồng” đã giúp câu thơ trở nên đa nghĩa, sức gợi tả cao và đây cũng là điểm đặc sắc trong nghệ thuật tả cảnh của Bác Hồ. Trong không gian tràn ngập ánh trăng đó, ánh trăng chiếu vào vòm cây cổ thụ, trăng rọi qua kẽ lá rồi chiếu xuống mặt đất tạo thành những đốm sáng lấp lánh như những bông hoa đang nở rộ. Cảnh vật vừa như thực như ảo, có sự chan hòa giữa âm thanh và ánh sáng. Có lẽ chính cảnh vật ấy khiến Người ngây ngất, say mê thưởng thức mà thao thức:

Cảnh khuya như vẽ, người chưa ngủ

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”

Đối diện với thiên nhiên đẹp đẽ ấy, cảnh đẹp khó lòng mà tả xiết được nên Bác đã chốt lại bằng một câu đó là “cảnh khuya như vẽ”. Từ những hình ảnh sống động người đã miêu tả ở hai câu thơ đầu thì có thể thấy cảnh đẹp khó lòng tả bằng lời mà Bác chỉ gợi ra để cho chúng ta tự có sự liên tưởng, tưởng tượng. Câu thơ như một lối chuyển ý khéo léo từ cảnh sang người. Mặc dù hai câu thơ đầu không phải hoàn toàn là cảnh nhưng đến câu thơ thứ ba thì con người đã xuất hiện một cách giản dị, tự nhiên giữa thiên nhiên đẹp đẽ ấy. Con người nổi bật lên giữa cảnh vật, làm trung tâm của cảnh vật đó là con người đang thao thức mà ở đây chính là Bác đang thao thức.

Xem thêm:  Em hiểu gì về văn bản Ý nghĩa văn chương

Tuy nhiên giữa bộn bề của cuộc sống thực tại, giữa vận mệnh đất nước đang chịu cảnh nguy nan thì việc “chưa ngủ” giữa  đêm khuya này không đơn thuần chỉ là vì cảnh đẹp mà còn vì nguyên nhân khác: “Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”. Đúng vậy, một người luôn bận lòng với an nguy của đất nước mà đất nước lại đang gồng mình trong cuộc đấu tranh chống giặc ngoại xâm thì còn phải có nguyên nhân khác để thao thức Bác “chưa ngủ” chính là vì “lo nỗi nước nhà”.

Qua bài thơ Cảnh Khuya đã cho người đọc thấy được tâm hồn thi sĩ của một người chiến sĩ cách mạng. Bác Hồ là một người rất yêu mến, gần gũi với thiên nhiên, đồng thời cũng là một người có tình yêu sâu nặng với quê hương, đất nước.

Mai Du

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *