Cảm nhận của em về bài thơ Cảnh Ngày Hè

0

Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ “Cảnh ngày hè”

Bài làm

Cảm nhận của em về bài thơ 'Cảnh ngày hè" – Nguyễn Trãi là một anh hùng dân tộc, một nhà lãnh đạo tài ba nhưng cuộc đời ông lại gặp nhiều khó khăn, trắc trở với những nỗi oan khuất mãi chẳng tỏ tường. Sau những năm tháng bôn ba, xả thân cho đất nước, ông chọn việc ẩn dật ở núi rừng Côn Sơn sống những năm tháng an nhàn, thanh tịnh. Chính thời gian hòa mình với thiên nhiên, với sông núi Côn Sơn, Nguyễn Trãi đã sáng tác nên nhiều bài thơ tả cảnh non nước hữu tình. Trong đó, “Cảnh ngày hè” là bài thơ nỏi tiếng với việc vẽ nên một tranh hè sinh động nhưng đầy cảm xúc và những chiêm nghiệm cuôc đời của chính tác giả.

Mở đầu bài thơ là một phong thái ung dung, tự tại, vô lo, vô nghĩ.

Rồi hóng mát thuở ngày trường

Lấp ló sau vần thơ là bóng dáng một ông cụ đang khoan khoái, ung dung ngồi tận hưởng vẻ đẹp của đất trời. Con người hòa nhập, đắm chìm vào sự hùng vĩ, trong xanh của núi rừng. Những hàng cây, ngọn cỏ làm cho không khí trong lành, tươi mát hơn. Ông thả hồn cùng thiên nhiên với một cái tâm bình thản, nhẹ nhàng. “Ngày trường” là ngày dài, “rồi” là rảnh rỗi. Cho đến lúc này, Nguyễn Trãi đã không còn phải vướng bận chuyện quan trường hiếm hóc. Ông không còn phải lo nghĩ chuyện thời thế, cũng chẳng phải bận lòng về chốn phồn hoa, danh lợi. Tâm hồn ông giờ đây chỉ là một miền yên tĩnh, an nhiên. Ông chọn việc “hóng mát”, chọn việc hòa hợp với thiên nhiên làm thú vui lúc về già.

Xem thêm:  Bình luận về lòng tự trọng

cam nhan cua em ve bai tho canh ngay he - Cảm nhận của em về bài thơ Cảnh Ngày Hè

Cảm nhận của em về bài thơ "Cảnh ngày hè"

Trong tâm thế của một người nhàn rỗi, ung dung, Nguyễn Trãi thỏa sức ngắm nhìn bức tranh cảnh ngày hè tuyệt đẹp và phác thảo lên những nét tuyệt vời.

Hòe lục đùn đùn tán rợp trương

Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ

Hồng liên trì đã tiễn mùi hương

Mùa hè đến, vạn vật đều tươi tốt, cây cối thyêm xanh rì. Từng tán “hòe” được tắm những trận mưa rào sảng khoái, chúng thỏa sức vươn ra những cành lá um tùm, xum xuê. Từng chùm lá cứ “đùn đùn” ra những chùm nặng trĩu. Tán cây ngày càng cao hơn, rộng hơn. Chúng xòe ra những vòm lá mênh mông, soi bóng mát một vùng. Rồi ta bắt gặp những chùm hoa hòe xen kẽ màu xanh của lá như trong câu “Lại có hoa hòe chen bóng lục” (Cảnh hè-Ức Trai). Chúng vàng tươi tô điểm thêm cho vẻ đẹp của bóng cây xanh mát. Bên cạnh những tán hòe đang vươn mình soi bóng là hình ảnh những khóm thạch lựa đang trổ hoa rực rỡ. Trong vòm lấ xanh biếc, những đóa hoa lựu đỏ au chập chờn đung đưa theo làn gió. Chúng có sức mạnh ghê gớm như “phun’ ra sắc đỏ rực trời. Từng đóa hoa những những bó đuốc đang bùng cháy. Sắc đỏ ấy hòa cùng ánh nắng của vừng ánh dương lại càng thêm chói lóa đầy sức sống. Nhìn lên cao là màu sắc tươi mới của hoa lựu, hoa hòe, nhìn xuống dưới là sắc hồng tươi thắm của những cánh sen mềm mại. Hè dần dần qua đi, sen nở mỗi lúc một rộ hơn, cũng đồng nghĩa với việc hương thơm mỗi ngày bị gió cuốn đi một ít. Nó không còn ngào ngạt mà nhẹ nhàng hơn. Chỉ với ba câu thơ, Nguyễn Trãi đã vẽ nên một bức tranh hè sống động, tràn trề sức sống. Ở đó có màu xanh của tán hòe, sắc đỏ của hoa lựu và thoang thoảng hương thơm mát của hoa sen, những hình ảnh hết sức thân thuộc ở làng quê Việt Nam.

Xem thêm:  Phân tích Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ

Cảnh ngày hè đẹp đẽ với sắc. với hương và với cả những âm thanh tươi vui, rộn ràng.

Lao xao chợ cá làng ngư phủ

Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương

Âm thanh của những chú ve sầu là đặc trung không thể lẫn vào đâu được của mùa hè. Tiếng ve inh ỏi, rộn rang, kêu suốt ngày đếm, đặc biệt là trong những trưa hè đầy nắng. Ve đậu trên cây rồi buông ra những âm thanh quen thuộc. Nó làm cho bầu không khí mùa hè trở nên sống động và vui vẻ hơn. Tiếng ve như tiếng đàn cầm được gẩy lên trong một buổi chiều tà. Âm thanh ấy hòa chung với tiếng cười nói lao xao của con người tạo nên một bản nhạc rộn rang. Hình ảnh chợ quê là một cái gì đó rất đỗi thân thuộc với những con người thôn quê. Chợ không chỉ là sức sống của làng quê mà nó còn là hình ảnh tượng trưng cho sự ấm no, đủ đầy. Chợ sẽ chẳng đông vui nếu ở trong thời loạn lạc với những cuộc binh đao đẫm máu. Tiếng cười nói lao xao, vang vọng của ngư dân như thể hiện một sức sống tràn trề từ chính những người lao động. Tiếng ve dắng dỏi, tiếng cười nói lao xao làm cho tác giả thấy cuộc đời ngày càng vui hươn, đáng sống hơn.

Hai câu cuối trong bài thơ “Cảnh ngày hè” là nỗi niềm, là ước mong của người thi sĩ.

Xem thêm:  Soạn văn Thái sư Trần Thủ Độ chương trình ngữ văn 10

Hễ có Ngu cầm đàn một tiếng

Dân giàu đủ, khắp đòi phương

Cuộc sống của người dân ngày càng ấm no, yên bình là ước muốn, là nguyện vọng của Ức Trai. Tác giả mượn hình ảnh Ngu cầm để thể hiện lòng yêu nước, thương dân, mong cho dân thái bình, thịnh vượng. Trước đây, vua Thuấn mượn tiếng đàn để ca ngợi sự hăng say trồng lúa trồng ngô của nhân dân, ca ngợi những con người biết vượt qua cực nhọc để có được cuộc sống ấm no hơn. Nguyễn Trãi, dù đẫ ẩn mình vào núi rừng, không quan tâm đến chuyện thị phi chốn quan trường nhưng trong tâm ông vẫn lo cho đất nước, lo cho nhân dân. Tấm lòng của ông nhân hậu và cao thượng biết nhường nào.

Bài thơ “Cảnh ngày hè” không chỉ vẽ nên bức tranh mùa hè đầy màu sắc và sức sông mà nó còn bộc lộ rõ nét tấm lòng nhân hậu, yêu nước thương dân của Nguyễn Trãi. Trước những sóng gió cuộc đời, ông vẫn được tâm hồn thanh cao và trong sạch thật đáng ngưỡng mộ và tự hào.

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *