Cảm nhận của em về bài thơ Vội vàng

0

Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu

Bài làm

Cảm nhận của em về bài thơ "Vội vàng" – Xuân Diệu được mệnh danh là “ông hòa của thơ tình”, những sáng tác của ông mang đậm màu sắc tươi vui, yêu đời và khát khao sống mãnh liệt. Trong số đó, “Vội vàng” là một bài thơ độc đáo với những vẻ đẹp đầy sức sống của mùa xuân cùng một quan niệm về thời gian mang triết lí nhân sinh mới mẻ.

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mắt

Tôi muốn buộc gió lại

Cho sương đừng bay xa

Mở đầu bài thơ là một cái “tôi” mãnh liệt. Tác giả không dùng “ta’ mà thay vào đó bằng từ “tôi” với mong muốn được khẳng định mình, khẳng định khát khao muốn chiếm đoạt tất cả những gì tươi đẹp nhất của thiên nhiên cho riêng bản thân mình. Nhà thơ muốn “tắt nắng”, muốn “buộc gió”, muốn chi phối sự vận động tự nhiên của đất trời. Những khát khao ấy tưởng chừng như phi lí nhưng nó lại thể hiện một cách mãnh liệt và rõ ràng nhất tình yêu đối với thiên nhiên của tác giả. Ông muốn mọi thứ ngừng lại ở thời khắc tuyệt đẹp nhất, muốn được tận hưởng và đắm mình vào sự trong lành, tươi mới của mùa xuân. Bởi vì bản thân ông hiểu rằng, cơn gió nào rồi cũng sẽ qua, sắc thắm nào rồi cũng phai nhạt. Và thời khắc tuyệt đẹp nhất cũng đến lúc phải bay đi.

cam nhan cua em ve bai tho voi vang - Cảm nhận của em về bài thơ Vội vàng

Cảm nhận của em về bài thơ "Vội vàng"

Hiểu được quy luật tự nhiên ấy, nhà thơ càng muốn chìm đắm vào vẻ đẹp bất tận của đất trời ở những vần thơ tiếp theo.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Thương vợ của Tú Xương (Trần Tế Xương)

Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

Của bướm ong này đây khúc tình si

Một bức tranh mùa xuân đầy màu sắc và tràn đầy sức sống hiện ra trước mắt độc giả. Trong khu vườn, những đóa hoa đua nhau khoe sắc. Sắc hoa tươi thắm làm rực rõ cả một góc trời. Từng đàn ong, từng cánh bướm chập chờn trênh những nhành hoa, tìm nhụy, hút mật, đem đến một sức sống mới tràn trề. Và trên bầu trời trong xanh ấy, từng đàn chim yến chim anh đang dải cánh bay lượn. Chúng cũng hòa mình vào không khí tươi vui của mùa xuân. Từng đôi, từng đôi trao cho nhau những ánh mắt đầy mê đắm như những gã si tình đang chết lịm trong men say tình yêu ngọt ngào. Mùa xuân là mùa của một sự sống mới, của niềm vui hân hoan và hạnh phúc. Qua bức tranh ta thấy được tác giả yêu đời biết nhường nào.

Mùa xuân đẹp là thế, rực rỡ là thế những bỗng nhiên Xuân Diệu chuyển đổi sang một mạch cảm xúc gì đó có chút nghẹn ngào, lưu luyến.

Xuân đang đến nghĩa là xuân đang qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

Hai câu thơ ngắn ngủi nhưng ẩn chứa trong đó biết bao ý nghĩa. Mùa xuân tươi đẹp vừa mới đến nhưng cũng có nghĩa nó đang dịch chuyển rồi sẽ lại  biến mất. Tác giả nghẹn ngào, chột dạ khi nhận ra điều đó. Câu thơ cũng mang đến cho người đọc một quan niệm mới mẻ về thời gian, về quy luật của tự nhiên. Sẽ chẳng có gì là mãi mãi. Việc bước đến của chúng cũng là mầm mống đang trào dâng cho sự ra đi rồi biến mất. Mùa xuân cũng thế, xuân đến rồi xuân lại đi như một quy luật vốn được sắp đặt từ trước. Tác giả bắt đầu thấy sợ, thấy lo lắng cho một thứ gì đó vẫn đnag vô hình lặng kẽ trôi đi. Mùa xuân, tình yêu và tuổi trẻ, tất cả rồi cũng qua đi, không một chút vương vấn.

Xem thêm:  Em hãy nhận xét về không gian trong Câu Cá mùa thu qua các chuyển động màu sắc, hình ảnh âm thanh

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nên tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại

Còn trời đất những chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuân tôi tiếc cả đất trời

Mùa xuân qua đi, tuổi trẻ của con người cũng qua đi. Nó đến nhẹ nhàng nhưng lại ra đi một cách vội vàng không đợi chờ ai. Tuổi trẻ không còn thì cũng coi như tâm hồn đã hết. Tuổi trẻ, khát khao yêu và được yêu chỉ là một khoảng hữu hạn của một đời người. Đó là quãng thời gian nồng nhiệt và mãnh liệt nhất mà ai cũng mong muốn được tận hưởng trọn đời. “Xuân vẫn tuần hoàn”, năm này qua đi năm khác lại đến. Nhưng tuổi trẻ thì sao? “Tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại”, nó sẽ đi và không bao giờ trở lại, chỉ để lại trong lòng ta một sự tiếc nuối với thời gian.

Sang những vần thơ tiếp theo, nhà thơ như vội vàng hơn, gấp gáp hơn trước bước đi không ngừng nghỉ của thời gian.

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Nhận ra được mùa xuân đang đi qua, tuổi trẻ như đang dần cạn kiệt, tác giả cuống quýt, hối hả hơn. Ông muốn ôm, muốn riết trọn tất cả những gì tươi đẹp nhất của mùa xuân, của  tình yêu và tuổi trẻ. Nhà thơ muốn thay đổi quy luật của tự nhiên, muốn mọi thứ dừng lại ở khoảnh khắc tuyệt đẹp này. “Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi”, khát khao nắm giữ của ông được đẩy lên đỉnh điểm. Ông vội vàng hơn bao giờ hết vì sợ rằng tất cả sẽ ra đi ngay trong chớp mắt. Động từ “cắn” như muốn được nếm, được thâu tóm gọn gàng mùa xuân vào chính mình. Nhà thơ như muốn ăn trọn mùa xuân để nó không bao giờ vụt mất.

Xem thêm:  Tại sao nói đám ma trong đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia là một đám ma to tát

Với ngôn ngữ trau truốt, hình ảnh sống động ,bài thơ “Vội vàng” không chỉ vẽ nên bức tranh mùa xuân tươi đẹp, tràn đầy sức sống mà còn thể hiện được quy luật thời gian mới mẻ. Mọi thứ sẽ qua đi, cho dù đó là tình yêu, là mùa xuân hay là tuổi trẻ. Vậy nên chúng ta phải biết giữ gìn, biết tận hưởng một cách trọn vẹn để chúng không trôi qua vô nghĩa và không để lại những tiếc nuối đầy xót xa.

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *