Cảm nhận của em về đoạn trích Trao duyên

0

Đề bài: Cảm nhận của em về đoạn trích Trao duyên

Bài làm

Cảm nhận của em về đoạn trích Trao duyên  –  Đoạn trích Trao duyên là một trong những đoạn hay nhất của Truyện Kiều nói về tình cảm của chị em Thúy Kiều và sự éo le trong đường tình duyên của Kiều. Đoạn thơ chính là phần mở đầu cho cuộc đời lưu lạc đầy đau khổ của Thúy Kiều khi phải bán mình chuộc cha. Khung cảnh là đêm trước ngày Kiều theo Mã Giám Sinh, Thúy Kiều phải nhờ cậy, trao duyên cho Thúy Vân  thay mình trả nghĩa bằng việc lấy Kim Trọng.

Ngay nhan đề của đoạn trích là Trao duyên nhưng thực chất không phải cuộc trao duyên thông thường giữa hai bên trai gái cùng có cảm tình với nhau như trong ca dao xưa ta thường bắt gặp. Số phận của Kiều éo le hơn rất nhiều, có yêu nhưng lại không thể ở bên nhau được. Trao duyên ở đây là gửi duyên, gửi duyên phận, tình cảm của mình cho người khác để thay mình tiếp tục mối lương duyên còn dang dở. Mà người được Thúy Kiều  trao duyên đó chính là em gái của cô, Thúy Vân. Chính vì cha và em trai bị vu oan và bị bắt nên không còn cách nào khác Kiều phận làm chỉ cả phải bán mình để chuộc cha và không thể nào giữ trọn lời đính ước đối với Kim Trọng và vì thế màn trao duyên đã diễn ra. Đoạn trích Trao duyên không chỉ nói về chuyện Kiều trao duyên cho Thúy Vân mà còn lột tả tâm trạng của Kiều.

Xem thêm:  Soạn văn Tào Tháo uống rượu luận anh hùng

cam nhan cua em ve doan trich trao duyen - Cảm nhận của em về đoạn trích Trao duyên

Cảm nhận của em về đoạn trích Trao duyên

Việc quyết định của Thúy Kiều chẳng phải dễ dàng gì, cô cũng không chắc chắn em mình có nhận lời không vì thế ngay ở đoạn đầu Kiều đã làm ra hành động:

“Cậy em, em có chịu lời,

Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.

Giữa đường đứt gánh tương tư,

Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em.”

Theo lẽ thường không có chuyện chị phải quỳ gối, cúi lạy trước mặt em mình nhưng ở đây Thúy Kiều đã làm ra hành động đó. Ở đây Nguyễn Du đã rất tài tình trong việc chọn từ “cậy” chứ không phải “nhờ” kết hợp với hành động của Kiều từ đó tạo ra tình huống khó xử cho Thúy Vân, không thể nào thoái thác cái sự nhờ vả này được. Qua đó cũng cho thấy cái tình cảm sâu nặng mà Thúy Kiều dành cho Kim Trọng sâu nặng đến nhường nào. Sâu nặng tới mức trong lúc gia môn hoạn nạn và không có chàng Kim ở đó nhưng Kiều vẫn ghi nhớ lời hẹn ước. Sau khi nói về mối lương duyên “đứt gánh” giữa đường, Kiều đã kể về chuyện tình của mình:

“Kể từ khi gặp chàng Kim,

Khi ngày hẹn ước, khi đêm chén thề.

Sự đâu sóng gió bất kỳ,

Hiếu tình khôn lẽ hai bề vẹn hai.”

Từ lâu Kiều không hề giấu em mình về mối tình với chàng Kim nên chỉ bằng hai câu Kiều đã vắn tắt về sự tình của mình. Qua đó còn đưa lên một vấn đề mà xã hội bấy giờ quan tâm đó chính là giữa cái “hiếu” và “tình”. Xưa nay đây là hai giá trị mà xã hội bắt con người phải lựa chọn, khó lòng vẹn toàn được. Thúy Kiều cũng không ngoại lệ, đứng giữa chữ “hiếu” và chữ “tình” Kiều đã phải cay đắng lựa chọn làm tròn đạo hiếu khi tuổi xuân còn phơi phới:

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Tỏ Lòng của Phạm Ngũ Lão

“Ngày xuân em hãy còn dài,

Xót tình máu mủ thay lời nước non.

Chị dù thịt nát xương mòn,

Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây.”

Mặc dù hai chị em tuổi tác không cách biệt nhau nhiều nhưng người chị lại khẳng định “Tuổi xuân” của em còn dài mà quên đi chính bản thân mình. Sự hi sinh ấy lớn lao biết nhường nào, thậm chí còn quyết dù “thịt nát xương mòn” cũng không e ngại. Trước sự kể lể, khuyên em là Thúy Kiều đã biết em thuận lòng mình và giao ra tín vật “Chiếc thoa với bức tờ mây”. Nghĩ rằng sẽ lưu giữ cho mình một kỷ vật để nhớ về mối tình với chàng Kim nhưng Kiều đã quyết trao duyên, trao cả tín vật đính ước giữa hai người. Trước sự dứt tình một cách dứt khoát của Kiều khiến cho người đọc đau đớn, xót xa cho số phận của Kiều.

Trao duyên, Kiều tự cho rằng mình xem như là người đã mất và còn dặn dò em mình:

“Mai sau dù có bao giờ,

Đốt lò hương ấy, so tơ phím này.

Trông ra ngọn cỏ lá cây,

Thấy hiu hiu gió thì hay chị về.

Hồn còn mang nặng lời thề,

Nát thân bồ liễu, đền nghì trúc mai”

Từ sau việc nhờ cậy, trao kỷ vật Kiều xem mình như chẳng còn gì, coi như mình đã chết. Thậm chí nếu sau này lưu lạc còn sống thì cái tồn tại trên nhân thế chẳng qua chỉ là một cái xác không hồn mà Hồn của cô thì lưu lạc, gửi vào gió mây, cây cỏ. Trước sự éo le của cuộc đời “Hồng nhan bạc phận” Kiều chỉ biết trách mình, trách phận “Phận sao phận bạc như vôi”, mà bản thân mình giống như đóa hoa “trôi lỡ làng” mà thôi.  Đoạn tríchTrao duyên  đem đến nỗi ám ảnh người đọc nhất chính là tiếng kêu thấu trời:

Xem thêm:  Vẻ đẹp của trang nam thi thời trần qua bài thơ Tỏ lòng của Phạm Ngũ Lão

“Ôi Kim Lang! Hỡi Kim Lang!

Thôi thôi! Thiếp đã phụ chàng từ đây.”

Đoạn trích Trao duyên trong Truyện Kiều đã đem lại cho người đọc nhiều nỗi xúc động nghẹn ngào, nỗi thương cảm cho số phận éo le của Thúy Kiều. Bằng bút pháp miêu tả tâm tâm lí, sự vận động của nội tâm nhân vật Nguyễn Du đã khắc họa thành công để người đọc cảm nhận được một cô gái giàu tình cảm, giàu đức hi sinh, nặng tình nặng nghĩa của Thúy Kiều. Qua đó cũng nhằm lên án xã hội bất công đẩy con người ta tới bước đường cùng, chia rẽ hạnh phúc của con người.

Mai Du

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *