Cảm nhận của em về ngôi trường cấp ba

0

Đề bài: Cảm nhận của em về ngôi trường cấp ba

Bài làm

Cảm nhận của em về ngôi trường cấp ba – Nói về tuổi học trò, ai cũng sẽ nhớ đến những kỉ niệm ngây thơ, hồn nhiên và trong sáng. Đó là quãng thời gian tươi đẹp nhất của một đời người. Và có lẽ, mái trường cấp ba là nơi lưu giữ nhiều kỉ niệm đẹp nhất của tuổi thơ tôi.

Ngôi trường tôi học nằm ở một vùng quê nghèo. Nó không khang trang, hiện đại cũng không quá to nhưng với tôi nó là ngôi trường đẹp nhất. Chúng tôi phải băng qua một con đường đầy thơ mộng mới tới được cổng trường. Ngôi trường nằm ven bờ của con sông quê hương vẫn hằng ngày yên ả, uốn mình theo chiều nước. Hai bên đường là hai dãy phượng vĩ xanh mát. Mùa hè đến, hoa phượng nở rộ, đỏ rực cả một góc trường. Từng cánh phượng nhẹ nhàng rơi xuống, khẽ cài lên mái tóc mềm mại của mấy cô học trò. Con đường ấy là nơi tôi một ngày bốn chiều qua lại. Nó đã trở nên thân thuộc và gần gũi biết nhường nào.

cam nhan cua em ve ngoi truong cap ba - Cảm nhận của em về ngôi trường cấp ba

Cảm nhận của em về ngôi trường cấp ba

Đi hết quãng đường thơ mộng mà tôi vẫn gọi với cái tên thân thương “con đường hoa phượng nở” là đến cổng trường. Từ cổng trường bước vào là hai dãy xà cừ cổ thụ, đang vươn mình che mát cho cả sân trường. Tôi không biết những hàng xà cừ có từ bao giờ, gốc nó to lắm và tôi nghĩ chúng đã sống thật lâu ở mảnh đất yêu thương này. Trường cấp ba nơi tôi học đã được năm mươi năm thành lập và có lẽ những cây xà cừ cũng được năm mươi tuổi rồi. Chẳng cần biết trưa hè nắng nóng đến cỡ nào, chỉ cần bước chân vào cổng trường, một cảm giác mát lạnh ập đến. Bóng cây đã xua đi cái oi nóng, khó chịu của ánh nắng chói chang. Cây làm mát bầu không khí và là nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm của nhiều thế hệ học trò.Dưới gốc xà cừ, chúng tôi vẫn hay nô đùa mỗi giờ ra chơi. Gốc cây to vĩ đại, những cái rễ chồi lên khỏi mặt đắt, bò dài trên nền cỏ xanh mát. Những buổi chiều mùa hè, chúng tôi vẫn hay ra bãi cỏ quanh gốc cây để trò chuyện, để vui đùa. Tiếng cười nói râm ran hòa cùng tiếng lá cây xào xạc. Thỉnh thoảng, chúng tôi vẫn cùng nhau nằm dài trên bãi cỏ. Mắt ngước lên vòm lá xum xuê rồi nhìn bâng quơ và hình dung tương lai phái trước.

Xem thêm:  Suy nghĩ của anh chị về đại hội tài năng trẻ Việt Nam

Mái trường cấp ba là nơi đã tạo cho tôi cơ hội để gặp gỡ những người bạn mới, những thầy cô mới. Nếu như trước đây, tôi chỉ quen biết những đứa bạn gần nhà, hay những đứa bạn học cùng xã thì khi lên cấp ba, tôi gặp và quen nhiều người bạn đến từ những nơi khác nhau. Nhờ quen họ, tôi biết đến những mảnh đất mới, biết đến những con người mới mà trước đây tôi chưa một lần được biết. Cũng ở dưới mái trường cấp ba, tôi đã kiếm được cho mình một hội chị em thân thiết. Chúng tôi học cùng lớp, ngồi cùng một tổ và rồi kết nghĩa thành chị em. Ai sinh trước được làm chị, ai sinh sau thì làm em. Những người chị em và những người bạn mới đã mang đến cho cuộc đời học sinh của tôi nhiều kỉ niệm đẹp mà tôi không thể nào quên. Tôi thấy nhớ những giờ Toán cả lớp nhăn nhó vì mấy bài hình không gian, hay những tiết Tiếng Anh đến phát âm chúng tôi còn chẳng rõ. Những giờ ra chơi, có đứa bạn mang xoài mang ổi đến, cả đám lại kéo nhau ra bãi cỏ dưới gốc xà cừ để đánh chén. Vừa ăn, vừa trò chuyện, tình bạn của chúng tôi ngày càng thêm khăng khít.

mái trường cấp ba, tôi học hỏi được rất nhiều điều. Thầy cô không chỉ dạy cho tôi kiến thức mà còn dậy cho tôi những cách ứng xử để sau này chúng tôi bước vào đời sẽ không còn bỡ ngỡ hay rối bời. Thầy cô là người chỉ dẫn chúng tôi có những lựa chọn chính xác cho con đường tương lai phía trước. Ai học được môn gì, hợp với ngành nghề gì, thầy cô đều chỉ bảo tận tình. Họ đã vẽ ra cho chúng tôi những lựa chọn thích hợp về trường Đại học để chúng phù hợp nhất với năng lực của bản thân mỗi người. Tuy có những lúc đám học sinh chúng tôi nghịch ngợm, không chịu học hành nhưng thầy cô vẫn không la mắng mà lại động viên và kiên trì dạy dỗ, khuyên bảo. Có những cô giáo trẻ, chúng tôi coi như người chị trong gia đình. Cô vừa truyền đạt kiến thức vừa sẻ chia kinh nghiệm sống khi mà  tất cả chúng tôi đều chuẩn bị bước chân ra ngoài xã hội rộng lớn kia. Thầy cô luôn là nguồn cổ vũ, động viên mỗi khi tôi gặp khó khăn. Họ lắng nghe và đưa ra những lời khuyên thật hữu ích.

Xem thêm:  Anh chị hãy phân tích bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

Mái trường cấp ba là nơi lưu giữ nhiều kỉ niệm học trò nhất của tôi. Ở đó, tôi được  sống trong sự yêu thương và chỉ bảo nhiệt tình của thầy cô, được nô đùa vui vẻ cùng những người bạn. Tôi thấy yêu những hàng cây, những rặng cỏ nơi sân trường. Mọi thứ đối với tôi đều mang một sự gần gũi, thân thương đến khó tả. Và tôi nghĩ rằng, sau này, dù có đi đâu xa, tôi cũng mong muốn được trở về ngôi trường ấy một lần để sống lại những tháng học trò đầy thơ mộng cùng với những kí ức tôi không bao giờ quên.

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *