Cảm nhận của em về nhân vật Ngô Tử Văn

0

Đề bài: Cảm nhận của em về nhân vật Ngô Tử Văn trong “Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên”

Bài làm

Cảm nhận của em về nhân vật Ngô Tử Văn – Nhắc đến Nguyễn Dữ chắc hẳn chúng ta sẽ nghĩ ngay đến tác phẩm “Truyền kì mạn lục”, nơi ghi lại những câu chuyện ma, quái, kì ảo của nhân gian nhưng lại mang những giá trị hiện thực lớn lao. Trong số đó, “Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên” là câu chuyện đề cao tinh thần trượng nghĩa, thanh cao của con người mà tiêu biểu là nhân vật Ngô Tử Văn.

Ngô Tử Văn được nhà văn giới thiệu bằng cách nói trực tiếp và vô cùng giản dị, có tên, có họ, có quê quán cùng những nét tính cách đặc trưng. “Ngô Tử Văn tên là Soạn, người huyện Yên Dúng, đất Lang Giang. Chàng vốn khẳng khái, nóng nảy, thấy việc tà gian thì không thể chịu được, vùng bắc người ta vẫn khen là một người cương phương”. Chỉ qua vài lời ngắn ngủi ấy, cũng đủ để ta hiểu được anh là một người chân chính, nghĩa khí và nhân hậu nhường nào. Ai cũng phải yêu quý và ngợi ca người thanh niên tên Soạn. Sự khẳng khái, cương trực của anh được thể hiện ngay từ những dòng chữ đầu tiên, đó là hành động “đốt đền” khiến ai cũng phải lo sợ thay cho Soạn. Ngôi đền trong làng vốn linh ứng lắm, nhưng sau khi có tên giặc tử trận ở đây, chúng làm oai tác quái, quẫy nhiễu nhân dân. Ai cũng khiếp sợ và không dám trừ yêu, chỉ mỗi Ngô Tử Văn mới có đủ dũng cảm và sự ngang tàng để chống phá bọn yêu ma dâm tà. Anh “tắm gội chay sạch, khấn trời rồi châm lửa đốt đền”. Hành động của chàng làm bao người phải ngỡ ngàng mà lắc đầu lè lưỡi. Họ lo cho sự an toàn của Tử Văn. Lo rằng tên yêu ma sẽ tìm đến tràng báo thù. Nhưng với tính cách ngang tang, cương trực, chàng không hề nao núng cũng chẳng mẩy may lấy một chút sợ hãi. Hành động của chàng người khác nhìn vào có thể sẽ nghĩ rằng đó là hành động bộc phát, dại dột và bốc đồng. Nhưng với Ngô Tử Văn, việc đốt đền vì xuất phát từ nghĩa khí cao đẹp và trượng phu. Người thanh niên ấy muốn tiêu diệt yêu ma, bảo vệ sự bình yên cho xóm làng. Chàng không muốn chứng kiến cảnh lộng hành, làm oai tác quái của đám quỷ thần, muốn đập tan địa bàn của chúng. Tất cả đều vì sự lo lắng và mong muốn dân chúng được bình yên. Hành động ấy tuy có phần liều lĩnh nhưng lại là một nghĩa cử cao đẹp, đáng làm. Nó thể niềm tin vào chính nghĩa của Tử Văn, xứng đáng với bản chất hiên ngang của chàng.

Xem thêm:  Soạn bài Chọn sự việc chi tiết tiêu biểu trong bài văn tự sự

cam nhan cua em ve nhan vat ngo tu van - Cảm nhận của em về nhân vật Ngô Tử Văn

Cảm nhận của em về nhân vật Ngô Tử Văn

Sau khi đốt đền, chàng bị sốt cao và gặp bóng ma tự xưng là cư sĩ. Hắn chửi rủa rồi dọa sẽ hại chàng nếu chàng không xây lại ngôi đền trở về trạng thái ban đầu. Tử Văn không hề sợ hãi mà chàng vẫn ngất ngưởng, oai phong. Nó không phải là dáng vẻ, hành động của một kẻ ngông cuồng bình thường mà hành động ấy càng tô đậm thêm tâm hồn chính nghĩa của chàng. Bởi với chàng, đốt đền, tiêu diệt yêu ma, bảo vệ dân làng là một nghĩa cử chính trực, chàng chẳng cần phải sợ vì bản chất “cây ngay không sợ chết đứng’. Một người hành động chính nghĩa thì không gì có thể uy hiếp được họ. Chàng tự tin với việc làm của mình dù cho những lời uy hiếp của tên cư sĩ kia có đáng sợ hay hung hãn thế nào. Sau đó, Tử Văn lại gặp thổ địa, biết rõ thực hư câu chuyện, chàng càng muốn tiếu diệt tên yêu ma kia. Chàng hỏi thổ địa “Hắn có thực là tay hung hãn có thể gieo vạ cho tôi không?”. Câu hỏi mới nhìn vào tưởng như chàng đang lo sợ về những âm mưu trước mắt, và sự tàn ác của kẻ gian. Nhưng thực chất lại không phải vậy? Câu hỏi của chàng cốt chỉ để chnagwf hiểu rõ hơn về “địch’ rồi từ đó có cách thích hợp để ứng phó, để bảo vệ mình và tiêu diệt đối phương. Dù cho tình thế không có lợi những chàng vẫn không hề lo lắng, vẫn có những suy nghĩ sâu sa, lường trước tính sau để có kế hoạch vẹn toàn.

Xem thêm:  Dàn bài kể lại cuộc gặp gỡ của mị Châu và Trọng Thủy ở dưới thủy cung

Dưới âm ti, chàng càng thể hiện sự hiên ngang, dũng cảm của mình. Khi đi xuống địa phủ rung rợn với những bóng ma hung ác, mùi máu tanh..chàng vẫn không hề sợ hãi. Chúng pahns xét chàng là kẻ “tội sâu ác nặng” chàng vẫn khẳng khái xin được xét xử công mình, công bằng. Đứng trước mặt Diêm Vương, chàng khoogn những không ăn to nói lớn mà còn khẳng định “Ngô Soạn này là kẻ ngay thẳng ở nhân gian”, chàng không sợ, không nhún nhường. Lúc nào chàng cũng thẳng thắn mà ngẩng cao đầu với tâm thế của một nam tử hán đại trượng phu. Văn Tử còn giám dũng cảm vạch mặt tên ma quỷ gian tà kia bằng thái độ “cứng cỏi, không  chịu nhún nhường chút nào”. Qua đó có thể thấy khí phách hiên ngang đầy nghĩa khí của chàng. Sau những hồi tranh luận rồi đi tìm chứng cớ, cuối cùng sự thật cũng được tỏ tường. Tên gian thần kia bị định tội, Thổ công được trở về mảnh đất vốn là của mình còn Tử Văn được phong chức phán sự đền Tản Viên. Từ giờ, chàng sẽ dùng nghĩa khí và lòng chính trực của mình để bảo vệ cuộc sống, bảo vệ nhân dân.

Cuối truyện là một cái kết có hậu theo motif dân gian. Điều này càng khẳng định một chân lí “ở hiền gặp lành, ác giả ác báo. Ngô Tử Văn mãi là hình tượng đẹp đẽ của một bậc chính nhân quân tử, trượng nghĩa khí và có lòng yêu thương nhân dân sâu sắc. Tấm gương ấy mãi được lưu truyền cho đến những thế hệ sau.

Xem thêm:  Cảm nhận truyện Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên của Nguyễn Dữ lớp 10

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *