Cảm nhận của em về truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa

0

Đề bài: Cảm nhận của em về truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa” của nhà văn Nguyễn Thành Long

Bài làm

Cảm nhận của em về truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa" – “Lặng lẽ Sa Pa” là tác phẩm tiêu biểu của Nguyễn Thành Long viết về con người nhỏ bé nhưng lại ý nghĩa lớn lao. Hình ảnh nhân vật người thanh niên trong truyện đã để lại trong lòng bạn đọc bao chiêm nghiệm về cuộc sống, về lớp trẻ với những con người dám nghĩ, dám hành động vì cuộc đời.

Ngay từ nhan đề “Lặng lẽ Sa Pa” như vẽ lên một thứ gì đó thanh bình, trầm tĩnh. Đó là vẻ đẹp hoang sơ và mơ mộng của vùng đồi núi Sa Pa quanh năm được bao bọc bởi những áng mây bồng bềnh và cái tiết trời se se lạnh. Một bức tranh Sa Pa tươi đẹp của buổi sáng mai như hiện ra trước mắt bạn đọc. “Nắng bắt đầu lên, đốt cháy rừng cây, những cây thong chỉ cao quá đầu, rung tít trong nắng những ngón tay bạc dưới cái nhìn bao che của cây tử kính thỉnh thoảng nhô cái đầu màu hoa cà lên trên màu xanh của rừng. Mây bị nắng xua, cuộn tròn lại từng cục, lăn trên các vòm lá ướt sương..”  Giữa núi rừng Sa Pa lặng lẽ, nhà văn đẫ làm nổi bật lên hình ảnh của những con người tràn đầy nhiệt huyết và sức trẻ. Đó là anh thanh niên không tên tuooir nhưng cũng chính là nhân vật chính của tác phẩm.

Xem thêm:  Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương

cam nhan cua em ve truyen ngan lang le sa pa - Cảm nhận của em về truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa

Cảm nhận của em về truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa"

Anh thanh niên được dẫn dắt vào truyện một cách nhẹ nhàng nhưng đầy bất ngờ. Trên chuyến xe đường dài từ Hà Nội lên, bác lái xe cùng ông họa sĩ già và cô gái trẻ đã có những cuộc trò chuyện thân mật, vui vẻ. Anh xuất hiện trong lời kể của bác lái xe với cái mác “người cô độc nhất thế gian”. Anh chạy đến trước sự ngỡ ngàng cuả mọi người khi xe dừng chân nghỉ ngơi. “Một cậu thanh niên dáng người nhỏ bé” giữa núi rừng bao la, rộng lớn. Sự hân hoan, hồ hởi khi gặp bác lái xe và một vài “người lạ”.

Chỉ trong ba mươi phút gặp gỡ tại căn nhà nhỏ trên đỉnh núi Yên Sơn ở độ cao hai nghìn sáu trăm mét, ông họa sĩ và cô gái cũng như bạn đọc đều không khỏi xúc động về cuộc sống và con người của chàng trai cô độc với khát khao “thèm người của anh. Anh tặng cô gái nhỏ bó hoa tươi thắm. Những đóa hoa thược dược, lay ơn đủ sắc màu nơi góc vườn, một căn nhà nhỏ gọn gàng, sạch sẽ cũng đủ để biết người con trai ấy tỉ mỉ và yêu đời biết bao nhiêu. Anh vốn là chàng trai trẻ chỉ mới hai bảy tuổi, làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu trên đỉnh Yên Sơn lạnh lẽo, hịu quạnh. Bao nhiêu năm sống lẻ loi một mình nhưng chưa hề thấy cô đơn. “Cháu với công việc là đôi, sao có thể một mình được. Chính tình yêu và đam mê với công việc, cũng như khát khao muốn cống hiên cho cuộc đời đã làm anh cảm thấy vui vẻ hơn giữa núi rừng hoang sơ. Anh làm việ với bộ đàm, với máy móc, làm bạn với những cuốn sách nhờ bác lái xe mua cho, anh sống một mình thật đấy nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy cô đơn. Anh làm việc cùng những người ở trạm dưới xuôi, cùng cống hiến cho đời. Cái tấm lòng bao dung của anh làm ông họa sĩ và cô gái nghẹn ngào. Những lúc một giờ sáng, anh phải chạy ra ngoài để đo gió, đo mây giwuax muôn vàn tuyết rơi lạnh lẽo. Công việc vất vả nhưng anh vẫn nhiệt huyết và cảm thấy vui vẻ, yêu đời.

Xem thêm:  Em hãy tưởng tượng mình được nói chuyện với những người chiến sĩ lái xe Trường Sơn trong bài thơ Tiểu đội xe không kính của phạm Tiến Duật (yêu cầu viết đoạn mở bài)

Anh thanh niên “cô độc’ ấy còn là một người thân thiện và tốt bụng. Tâm hồn anh ấm áp hơn cái lạnh lẽo của núi rừng Sa Pa lúc về đêm. Dù chỉ là lần gặp đầu tiên, cũng có thể lần gặp cuối cùng và duy nhất nhưng anh lại thể hiện cách quan tâm chân thành như những người bạn thân thuộc. Anh tặng cô gái bó hoa làm quà gặp mặt, tặng cô và ông họa si giỏi trứng gà để ăn trưa, anh tặng vợ bác lái xe của tam thất khi nghe nói bà bị ốm. Sự quan tâm của anh chân thành, mộc mạc như chính tâm hồn anh vậy.

Sự yếu đời và nhiệt huyết của anh như sức mạnh vô hình. Nó là cô gái nhỏ thêm tự tin hơn khi quyết định rời xa Hà Nội để đến làm việc với núi rừng xa xôi. Nólàm ông họa sĩ muốn nghỉ hưu sau chuyến đi thực tế cuối cùng này bỗng yêu đời hơn, muốn được đi nhiều hơn và vẽ nhiều hơn những bức tranh đẹp đẽ dâng cho đời. Hình ảnh anh thanh niên khí tượng, ông nông dân trồng xu hào và câu bạn “đo sét” trên đỉnh Phan-xi-păng là bức tượng đài của tình yêu cuộc sống, lòng nhiệt huyết và muốn cống hiến cho đời. Nó khiến chúng ta phải nhìn lại bản thân rồi từ đó cổ vũ ta tin vào cuộc sống, vào những điều tươi đẹp đang chờ phía trước.

Xem thêm:  Cảm nhận về tình đồng đội, tinh thần chiến đấu trong bài thơ Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Anh thanh niên trong truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa” là đại diện cho những cống hiến thầm lặng, cho tuổi trẻ dám làm. Nó là nguồn sức mạnh cho lớp trẻ noi theo để làm đẹp thêm cho đất nước, cho cuộc đời.

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *