Cảm nhận về ba cô gái thanh niên xung phong

0

Đề bài: Cảm nhận về ba cô gái thanh niên xung phong.

Bài làm

Cảm nhận về ba cô gái thanh niên xung phong – Truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê chính là một trong những tác phẩm hay viết về thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong tác phẩm nổi lên ba nhân vật chính là ba cô gái thanh niên xung phong: Phương Định, Nho và chị Thao.

Những ngôi sao xa xôi được sáng tác vào năm 1971 khi cả quân và dân ta đang tham gia vào cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ để giành lại độc lập dân tộc. Trong cuộc kháng chiến ấy thì tuyến đường Trường Sơn là con đường huyết mạch nối liền giữa tiền tuyến miền Nam và hậu hương miền Bắc. Là con đường đã đi vào huyền thoại khi gánh chịu nhiều mưa bom, bão đạn. Trước sự đánh phá của quân thù, biết bao bom đạn hòng ngăn chặn đoàn xe của ta từ Bắc vào Nam nhưng những anh chiến sĩ lái xe vẫn ngang tàng, lẫm liệt tiến lên phía trước, vượt qua bom đạn tạo nên chiến thắng lịch sử năm 1975, giải phóng và thống nhất đất nước. Để đoàn xe và những anh chiến sĩ có thể hiên ngang trên con đường ấy thì những nữ anh hùng, thanh niên xung phong trinh sát mặt đường đóng vai trò quan trọng. Truyện ngắn ra đời nhằm phản ánh chân thực những tâm hồn trong sáng, mộng mơ nhưng đầy dũng cảm trước những hiểm nguy, gian khổ của những cô gái thanh niên xung phong.

Xem thêm:  Phân tích truyện ngắn Bến quê của Nguyễn Minh Châu

cam nhan ve ba co gai thanh nien xung phong - Cảm nhận về ba cô gái thanh niên xung phong

Cảm nhận về ba cô gái thanh niên xung phong

Ở cả ba cô gái xung phong mang những nét chung về những phẩm chất cao quý của thế hệ trẻ trong kháng chiến nhưng đồng thời cũng mang những màu sắc riêng. Điều ta chú ý đầu tiên chính là hoàn cảnh sống và chiến đấu của các cô gái. Ba cô gái tham gia vào tổ trinh sát mặt đường trong đó thì Phương Định và Nho là những người trẻ còn chị Thao thì nhiều tuổi hơn hai người kia một chút. Họ đã sống trong một cái hang ở chân cao điểm, nơi mà ban ngày những máy bay của Mỹ thường đánh phá rất dữ dội. Mà công việc của họ là chạy lên cao điểm vào ban ngày, đếm số bom chưa nổ, phá bom, đo và lấp đất vào những hố bom đã nổ. Nói thì đơn giản nhưng cúng ta cũng mường tượng ngay ra được sự tính chất nguy hiểm trong công việc mà họ phải đối mặt.

Có thể nói cả ba người đều mang những điểm đáng mến, đáng phục. Trong đó nhân vật Phương Định là nhân vật để lại nhiều ấn tượng cho người đọc, Về hoàn cảnh xuất thân thì Phương Định là một cô gái trẻ đến từ Thủ đô, một cô gái hồn nhiên, nhạy cảm. Phương định cũng rất thích làm dáng, một cô gái kiêu kỳ nhưng lại gần gũi và thương yêu đồng đội của mình. Đặc biệt cô có đôi mắt rất đẹp, những anh chiến sĩ lái xe nhận xét cô có “cái nhìn sao mà xa xăm” quá. Trong cả ba người, mỗi người đến từ vùng miền khác nhau nhưng lại chung lòng yêu nước, sự quyết tâm. Giữa ba cô gái tồn tại tình đồng đội gắn bó, sâu sắc. Mặc dù khác nhau về hoàn cảnh xuất thân, khác nhau về tuổi tác nhưng họ vẫn rất thân thiết, yêu mến lẫn nhau. Họ ngoài những giờ làm việc căng thẳng trên cao điểm thì những lúc nghỉ ngơi thì họ lại vui đùa ca hát. Đặc biệt là Phương Định, cô rất thích hát, thậm chí nhiều khi còn tự bịa ra lời để hát và chị Thao còn chép cả những bài hát do Phương Định tự nghĩ ra lời. Tình đồng chí, đồng đội ấy còn được thể hiện trong lúc hiểm nguy, hoạn nạn ba người đã giúp đỡ nhau, chăm sóc khi đồng đội của mình bị thương. Đó là thứ tình cảm đáng quý, đáng trân trọng nhất.

Xem thêm:  Suy nghĩ của em về nhân vật Chị Dậu qua đoạn văn Tức nước vỡ bờ trích tắt đèn Ngô Tất Tố

Điều đáng khâm phục nhất ở ba cô gái thanh niên xung phong phải kể đến đó là lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm trong công việc của mình. Sống và làm việc tại cao điểm trên con đường Trường Sơn đầy bom đạn do Mỹ oanh tạc ác liệt, công việc hằng ngày vẫn cứ tiếp diễn. Cứ sau mỗi đợt dội bom của địch thì họ lại lao lên cao điểm để ước tính khối lượng đất đá bị đào xới để tiến hành san lấp, đếm những quả bom chưa nổ để phá bỏ. Có thể nói đây là công việc mà cái chết luôn cận kề, ấy vậy mà các cô gái của chúng ta vẫn thản nhiên, trải qua ba năm họ chẳng còn sợ hãi. Họ đã thực sự trở nên ung dung, bình tĩnh để đối mặt và hoàn thành nhiệm vụ. Nhờ có tinh thành quả cảm ấy mà những tuyến đường để xe chạy được lưu thông để viện trợ kịp thời cho chiến trường miền Nam. Ta đã bắt gặp những tiểu đội xe không kính trên con đường Trường Sơn lịch sử ấy, đi trong mưa bom bão đạn:

“Xe không kính không phải vì xe không có kính

Bom giật bom rung, kính vỡ đi rồi

Ung dung buồng lái ta ngồi

Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng”

(Tiểu đội xe không kính – Quang Dũng)

Truyện ngắn Ngôi sao xa xôi đã làm sống lại trong lòng độc giả những hình ảnh đẹp trong lịch sử kháng chiến về những con người, những tượng đài vĩ đại của dân tộc. Họ mặc dù còn trẻ nhưng mang theo tình thần quả cảm, sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc.

Xem thêm:  Phân tích đoạn ông Sáu kể cho đồng đội nghe về khoảnh khắc gặp Thu

Mai Du

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *