Cảm nhận về bài thơ Đồng chí

0

Đề bài: Cảm nhận về bài thơ Đồng Chí

Bài làm

Cảm nhận về bài thơ Đồng Chí – Trong hai cuộc kháng chiến gian khổ của dân tộc thì hình tượng người lính là một trong những nguồn cảm hứng vô tận cho văn chương, nghệ thuật. Bài thơ Đồng Chí chính là một trong những bài thơ hay viết về đề tài người nông dân mặc áo lính. Bài thơ được ra đời vào năm 1947 sau chiến thắng Việt Bắc thu đông, qua đó ca ngợi tình đồng chí gắn bó, cùng nhau trải qua gian khổ vào sinh ra tử với nhau.

cam nhan ve bai tho dong chi - Cảm nhận về bài thơ Đồng chí

Cảm nhận về bài thơ Đồng Chí

Đứng trước nguy nan của đất nước, trước sự xâm lược đàn áp của giặc có rất nhiều người đã theo tiếng gọi của tổ quốc. Có rất nhiều những nam, nữ thanh niên xung phong đã tham gia vào cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc, họ đến từ nhiều vùng miền khác nhau, có hoàn cảnh xuất thân khác nhau. Điều này cũng được nhà thơ Chính Hữu thể hiện ngay ở hai câu đầu bài thơ:

“Quê hương anh nước mặt đồng chua,

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá.”

Quê hương là nơi sinh ra, nơi chôn nhau cắt rốn của mỗi người. “Nước mặn đồng chua” đại diện cho vùng ven biển còn “cày lên sỏi đá” tượng trưng cho vùng đồi núi. Câu thơ cho thấy dù những người chiến sĩ xuất thân từ nhiều nơi khác nhau nhưng cùng có chung hoàn cảnh xuất thân đó là từ những nơi nghèo khó, những vùng đất cằn cỗi. Từ những người vốn “xa lạ” đã “quen nhau” thậm chí trở thành đồng đội, đồng chí của nhau, cùng nhau sống và chiến đấu:

Xem thêm:  Hãy thay lời bé Thu kể lại kỉ niệm Thu gặp lại cha sau tám năm xa cách

“Súng bên súng đầu sát bên đầu

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ

Đồng chí!”

Đây là những câu thơ tả thực về những giây phút sát cánh bên nhau của những chiến sĩ cách mạng. Hình ảnh “súng bên súng” và “đầu gác bên đầu” mang ý nghĩa tượng trưng, là cách nói hàm súc về đôi bạn. Họ vừa là đồng chí vừa là những người tri kỷ với nhau. Hình ảnh ấy còn gợi nhớ cho ta về hình tượng hai người lính đang đứng canh gác cùng nhau giữa không gian rộng lớn. “Đêm rét chung chăn” chính là câu nói lên hoàn cảnh sống của những người chiến sĩ giữa thời tiết khắc nghiệt. Họ từ những người xa lạ, nay không những quen nhau mà còn chung chăn, chung gối, vào sinh ra tử cùng nhau. Những tình cảm ấy thật thân thương và tha thiết khiến cho Chính Hữu thốt lên hai tiếng “Đồng chí!”. Nó như một điểm nhấn để lại ấn tượng sâu sắc với người đọc. “Đồng chí như tiếng gọi thân thương giữa những người chiến sĩ với nhau, hay cũng là cách gọi tên cho mối quan hệ của họ, một cái tên gọi chất chứa biết bao tình cảm.

Không chỉ gọi tên mà nhà thơ đã nêu ra những biểu hiện của tình đồng chí, những điểm chung của họ mà trước hết là nỗi nhớ:

“Ruộng nương anh gửi bạn thân cày,

Xem thêm:  Phân tích nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn thành Long

Gian nhà tranh mặc kệ gió lung lay

Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính.”

Có rất nhiều người lính ra đi theo tiếng gọi của Tổ quốc khi họ còn rất trẻ, rời đi từ những mái trường vì thế họ mang trong mình nỗi nhớ về quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn. Trước khi đi cũng có sự chuẩn bị đó là “ruộng nương” thì gửi bạn thân cày, nhớ gian nhà không có thời gian sửa chữa. Rồi những hình ảnh quen thuộc với làng quê Việt Nam đó là “giếng nước, gốc đa” là những hình ảnh còn thường xuất hiện trong ca dao và văn chương của dân tộc. Qua đó cho thấy tình yêu quê hương sâu sắc của những người chiến sĩ. Từ nỗi nhớ chung của người lính tiến tới những biểu hiện trong cuộc sống và trong chiến đấu:

“Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh

Sốt run người vừng trán ướt mồ hôi

Áo anh rách vai

Quần tôi có vài mảnh vá

Miệng cười buốt giá

Chân không giày…”

Tiếp tục là hai nhân vật trữ tình đó là “anh” với “tôi” cho thấy sự liên kết giữa hai người. “Biết từng cơn ớn lạnh” mang ý nghĩa về sự nếm trải, cùng chung khó khăn, thử thách mà trong đó có những cơn sốt rét nơi rừng núi. Hoàn cảnh sống và chiến đấu thiếu thốn rất nhiều đó là “áo rách vai”, “quần có vài mảnh vá”, chân thì không giày. Trước những điều đó họ không thấy nản lòng mà vẫn lạc quan, yêu đời, “miệng cười” dù cho trong thời tiết khắc nghiệt, rét buốt. Những tình cảm đẹp đó khó lòng có thể diễn tả hết bằng lời được mà bằng hành động của chính những người đồng chí, đồng đội với nhau:

Xem thêm:  Suy nghĩ về chiến công đầu của Lục Vân Tiên

“Thương nhau tay nắm lấy bàn tay,

Đêm nay rừng hoang sương muối

Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới

Đầu súng trăng treo.”

Hành động “tay nắm lấy bàn tay” là cách thể hiện những tình cảm chân thành tha thiết, giản dị giữa những người lính. Có thể thấy họ không cầu kỳ, hoa mỹ mà chân chất của những người nông dân mặc áo lính. Điểm nhấn ở cuối tác phẩm chính là hình ảnh mang ý nghĩa tượng trưng, vừa hiện thực lại vừa lãng mạn. Giữa đêm trăng, trong màn sương muối mờ ảo, những người lĩnh vẫn đứng sừng sững như một tượng đài bất tử, khoác súng trên vai mắt nhìn trải rộng non sông đất nước. Ở góc nhìn của tác giả thì trăng như đang treo lơ lửng trên đầu súng của người chiến sĩ, tạo nên sự thú vị và bất ngờ cho người đọc.

Bài thơ Đồng Chí đã đem lại cho người đọc nhiều cảm xúc khác nhau. Có sự thông cảm thấu hiểu đối với hoàn cảnh xuất thân và hoàn cảnh sống, chiến đấu, sự ngưỡng mộ đối với tình đồng đội, đồng chí và những thú vị trước sự lạc quan, yêu đời của người lính. Bài thơ đã xây dựng thành công hình tượng người nông dân mặc áo lính trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.

Mai Du

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *