Cảm nhận về bức tranh phố huyện lúc về đêm trong truyện ngắn Hai đứa trẻ

0

Đề bài: Cảm nhận về bức tranh phố huyện lúc về đêm trong truyện ngắn Hai đứa trẻ

Bài làm

Cảm về bức tranh phố huyện lúc về đêm – Thạch Lam là một cây bút tài hoa xuất sắc của văn học Việt Nam, là thành viên của nhóm Tự Lực Văn Đoàn. Các tác phẩm của ông thường là những đề tài về cuộc sống cơ cực bế tắc vất vả của những người nông dân tiểu tư sản và thị dân nghèo. Truyện ngắn hai đứa trẻ của ông là tác phẩm tiêu biểu cho đề tài đó. Hai đứa trẻ mang khuynh hướng tư tưởng của Thạch Lam hướng về cuộc đời hướng về cái chân thiện mỹ.

Truyện ngắn Hai đứa trẻ cho người đọc cảm nhận được ngay đó là bức tranh thiên nhiên cảnh hoàng hôn nơi phố huyện nghèo khi chiều tàn. Đây là bức tranh đặc trưng cho nông thôn Việt Nam giai đoạn 1930 -1945. Truyện hấp dẫn người đọc bằng chất liệu thật của đời sống, truyện kể về hai đứa trẻ nông thôn đang chờ đợi sự đổi mới tia hy vọng trong buổi chiều tà ở phố huyện. Dưới mắt của hai đứa trẻ cảnh phố huyện hiện lên thật cụ thể sinh động gợi cảm. Đó là cảnh khu chợ vắng vẻ người đã về từ lâu còn lại trên đất những "rác rưởi vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn và lá mía," xung quanh một mùi ẩm mốc bốc lên hơi nóng của ban ngày lẫn mùi cát bụi quen thuộc. Tất cả đều hiện lên qua sự quan sát tỉ mỉ của hai đứa trẻ hai cũng chính từ tác giả.

Xem thêm:  Quan niệm của anh chị về lối sống giản dị của một người

cam nhan ve buc tranh pho huyen luc ve dem trong truyen ngan hai dua tre - Cảm nhận về bức tranh phố huyện lúc về đêm trong truyện ngắn Hai đứa trẻ

Cảm về bức tranh phố huyện lúc về đêm

Người đọc dường cảm nhận được cảnh chiều ấy có màu sắc của mặt trời “phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn". Tất cả những âm thanh màu sắc mùi vị ấy như hòa quyện vào nhau đưa vào lòng người đọc một vùng quê êm đềm nhẹ nhàng. Nhưng rồi cũng trong khung cảnh đó hình ảnh tiêu điều buồn bã của những con người nghèo khổ lam lũ nhếch nhác của Phố huyện hiện dần ra. Những đứa trẻ đi nhặt những thứ còn sót lại trên bãi chợ tàn mẹ con chị Tý thì lễ mễ chuẩn bị dọn hàng ra bán, gia đình bác Xẩm ngồi trên manh chiếu rách với cái thau sắt ở trước mặt. Còn hai chị em Liên với cửa hàng tạp hóa nhỏ của mẹ thì đang chuẩn bị đóng cửa hàng. Thứ âm thanh duy nhất của Phố huyện là" tiếng trống thu không"- một thứ âm thanh nhẹ nhàng chậm chạp nặng nề buồn tê tái lòng người. Tiếng trống cang dồn, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ra ngoài đồng ruộng theo gió đưa vào", “tiếng muỗi vo ve"… Đó là những âm thanh quen thuộc mà vùng quê nào cũng có. Tất cả những thứ âm thanh màu sắc mùi vị ấy như hòa quyện vào nhau đưa vào lòng người đọc một vùng quê êm đềm nhẹ nhàng. Đêm tối trùm xuống bóng tối bao trùm lên tất cả nơi phố huyện này “tối hết cả con đường thăm thẳm ra sông con đường quanh chợ, về nhà các ngõ vào làng lại càng sẫm đen hơn nữa", bóng tối dường như thống trị tất cả con người đến cuộc sống ánh sáng nơi đây nhỏ bé leo lét không đủ sức để xé tan màn đêm. Thứ ánh sáng ấy như càng làm cho bóng tối trở nên mênh mông hơn tối tăm hơn. Đó chính là khung cảnh chung của làng quê Việt Nam lúc bấy giờ. cảnh phố huyện lúc chiều tối như một khúc nhạc buồn mà điệp khúc cứ lặp đi lặp lại. Chiều tối nào cũng thấy mẹ con chị Tý, chị em Liên, gia đình bác Xẩm những đứa trẻ mồ côi… với những công việc hàng ngày. Điệp khúc ấy cứ tiếp diễn hằng ngày, đơn điệu và buồn tẻ. Tất cả họ chỉ mong đợi chuyến tàu đêm hoạt động cuối cùng trong ngày đi qua.

Xem thêm:  Một hiện tượng xã hội khiến em quan tâm

Hai đứa trẻ làm sao ý thức rõ rệt được cảnh tù đọng buồn chán bế tắc mà chúng ta sống cũng như về những khát vọng tinh thần mơ hồ của mình. Nhưng cũng chính cái tâm hồn ngây thơ nhạy cảm của cô bé Liên cũng cảm nhận được thấm thía tuy chỉ là vô thức trước hiện thực đó. Chính vì khát vọng được thoát khỏi cảnh tù đọng mù tối ấy mà chị em Liên đêm nào cũng cố thức đợi chuyến tàu đêm cuối cùng đi qua. Con tàu từ nội thành Hà Nội là một thế giới hoàn toàn khác đối với chị em Liên và những người nơi đây. Ánh sáng trên tàu như đem lại những kỷ niệm cũ mà hồi gia đình yên còn ở trong thành phố còn được đi dạo bờ Hồ uống những thứ nước xanh đỏ. Vẻ đẹp lãng mạn của tác phẩm được nhà văn Thạch Lam miêu tả xây dựng khi miêu tả ánh sáng trong con tàu. Cảm xúc tinh tế của tác giả đã được bắt gặp cái nhìn đồng điệu của nhân vật để phát hiện ra ánh sáng hiếm hoi trong nhịp sống của những con người nơi tăm tối, tù túng. Truyện ngắn của Thạch Lam thường không chỉ dừng lại ở cuộc sống bế tắc tù túng bần hàn. Mở con người nơi phố huyện này có mang vẻ đẹp độc nhất của con người Việt Nam tuy nghèo khổ bần hàn nhưng họ không bao giờ từ bỏ hy vọng, sống luôn có tình cảm chan hòa ấm áp.

Xem thêm:  Bàn về câu nói Mọi phẩm chất của đức hạnh là ở trong hành động

Truyện ngắn Hai Đứa Trẻ là một câu chuyện giàu ý nghĩa của Thạch Lam ông không những đi sâu vào những xung đột xã hội, xung đột giai cấp hay những kẻ bị áp bức bóc lột. Thạch Lam là một nhà văn lãng mạn ông phác họa bức tranh làng quê với những con người nông dân nhỏ nhoi đáng thương sống trong môi trường tù túng như lại mang trong mình những ước mơ thay đổi cuộc sống nghèo khổ trong tương lai. Vì vậy tác phẩm không chỉ có giá trị với riêng văn học giai đoạn 1930-1945 mà nó còn khẳng định chỗ đứng cho văn học Việt Nam sau này.

Mai Du

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *