Cảm nhận về khổ thơ 5, 6, 7 bài thơ Sóng

0

Đề bài: Cảm nhận về khổ thơ 5, 6, 7 bài thơ Sóng.

Bài làm

Cảm nhận về khổ thơ 5,6,7 bài thơ Sóng – Tình yêu là nguồn cảm hứng lớn trong văn chương nói riêng và nghệ thuật nói chung. Viết về tình yêu có rất nhiều bài thơ hay và đặc sắc. Trong đó không thể không kể đến bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh. Bài thơ là sự bày tỏ nỗi khát khao tình yêu khát khao hạnh phúc cháy bỏng của nhà thơ. Sóng  mang những nét đặc trưng rất riêng của phong cách thơ Xuân Quỳnh một phong cách thơ đam mê mãnh liệt nhưng chân thật.

Tình  yêu được biểu hiện thông qua nhiều khía cạnh trong đó điển hình và sâu sắc nhất đó là nỗi nhớ. Nỗi nhớ thương giữa những người yêu nhau mà phải xa nhau là một nỗi nhớ khi thì khắc khoải sâu lắng lúc thì dữ dội. Xuân Quỳnh đã rất thành công trong việc khắc họa nỗi nhớ của người con gái dành cho người mình yêu khi xa cách. Điều này thể hiện rất rõ trong khổ thơ 5, 6, 7 của bài thơ.

cam nhan ve kho tho 5 6 7 bai tho song - Cảm nhận về khổ thơ 5, 6, 7 bài thơ Sóng

Cảm nhận về khổ thơ 5, 6, 7 bài thơ Sóng

Ở  khổ thơ thứ Sáu cho chúng ta thấy được hình ảnh ẩn dụ độc đáo:

“Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được”

Hình ảnh con sóng chúng ta đã được bắt gặp ở nhan đề của bài thơ và ngay ở đầu bài. "Sóng" là hình ảnh ẩn dụ về tình yêu về người con gái trong tình yêu. Ở khổ thơ thứ 6 này sóng còn được chuyển nghĩa thành nỗi nhớ. Nỗi nhớ chia thành nhiều cung bậc được biểu hiện phong phú đa dạng. "Con  sóng dưới lòng sâu" theo nghĩa đen chính là con Sóng ngầm ở dưới mặt nước không thể nhìn thấy được còn "Con sóng trên mặt nước” là con sóng ở bề nổi mà chúng ta có thể dễ dàng nhìn thấy được. Tương ứng với nỗi nhớ và chính ở những người con gái có người khi yêu họ nhớ về nhau nhưng nỗi nhớ ấy được giữ sâu trong lòng được giấu kín trước mọi người. Nhưng cũng có thời điểm nỗi nhớ không thể kìm nén được mà được bộc lộ một cách dữ dội mọi người có thể biết được. Quả thực khi nỗi nhớ biểu hiện thành nhiều cũng bực thì nó mới thực là nỗi nhớ khắc khoải thổn thức và sâu lắng.

Xem thêm:  Phân tích quan niệm của Nguyễn Tuân “Văn chương cần có sự độc đáo hơn trong bất kì lĩnh vực nào”

Sau khi miêu tả nỗi nhớ Xuân Quỳnh đã khắc họa trạng thái của nỗi nhớ. "Ôi  con sóng nhớ bờ ngày đêm không ngủ được". Sóng  là hình ảnh ẩn dụ tượng trưng cho em cho người phụ nữ nhớ về "bờ" là anh người con trai trong tình yêu. Như  chúng ta đã biết sóng và bờ là hai ngành có quan hệ gần gũi và mật thiết với nhau. Từ hai hình ảnh trên nhà thơ đã chuyển sang chính mình đó là em với anh. Nếu sóng nhớ bờ ngày đêm không ngủ được thì em nhớ anh còn tăng thêm còn sâu sắc hơn đó là nỗi nhớ xâm chiếm cả trạng thái vô thức là "trong mơ còn thức". Có thể thấy thức trong mơ là tình cảm chân thật nhất mãnh liệt nhất.

Tình yêu trải qua rất nhiều thử thách, một trong số đó là sự chia xa, để tình yêu có thể đơm hoa kết trái thì cả hai đều phải vượt qua những thử thách đó, vượt qua nỗi nhớ trong tình yêu:

“Dẫu xuôi về phương Bắc

Dẫu ngược về phương Nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh một phương”

Thông thường chúng ta thường nói “Ngược lên Bắc, xuôi về Nam” nhưng Xuân Quỳnh đã dùng lối nói ngược để bày tỏ nỗi niềm của mình. Cho dù ra bắc hay vào Nam, dù xuôi hay ngược thì em vẫn nhớ về anh, trái tim em luôn hướng về một phương duy nhất đó là anh. Đây chính là yếu tố tạo nên điểm nhấn cho đoạn thơ và cũng tạo nên sự thú vị trong cách diễn đạt, tạo nên phong cách thơ riêng biệt, đặc sắc của Xuân Quỳnh. Diễn đạt ngược với cách nói thông thường chính để biểu thị hàm ý rằng dù cho thời thế thay đổi, đảo lộn thì em cũng không bao giờ đổi thay. Qua đó cũng cho thấy sự thủy chung, son sắt của người con gái trong tình yêu.

Xem thêm:  Có ý kiến cho rằng: “Sóng đã thể hiện tình yêu truyền thống như tình yêu muôn đời”. Ý kiến khác lại khẳng định: “Sóng đã thể hiện tình yêu hiện đại như tình yêu hôm nay”. Ý kiến của anh chị.

Toàn bài thơ luôn có những hình ảnh sóng đôi mà ở ngay khổ thơ thứ bảy chúng ta lại tiếp tục bắt gặp những hình ảnh đó:

“Ở ngoài kia đại dương

Trăm ngàn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dì muôn vời cách trở”

Tiếp tục ta lại bắt gặp hình ảnh “sóng” và “bờ” trong mối quan hệ sóng đôi. Đây cũng là hình ảnh quen thuộc của đại dương bao la. Đại dương dù to lớn đến đây cũng được giới hạn bằng bế bờ, trong cái rộng lớn ấy có trăn ngàn con sóng không thể nào kể xiết. Mà theo quy luật của tự nhiên thì con sóng nào dù chạy xa tới đâu thì cũng có điểm dừng và cũng trở về với bờ. Nó giống như em với anh, dù em có đi xa tới đâu cũng vẫn hướng về anh và cũng có ngày trở lại dù cho những chông gai, thử thách, những cách trở trong tình yêu.

Ba khổ thơ trên thể hiện một cách độc đáo khát vọng của người con gái hay của chính Xuân Quỳnh về tình yêu. Những khát khao, những thổn thức cho lòng của người con gái đã và đang yêu. Hơn ai hết Xuân Quỳnh chính là người thấu hiểu sâu sắc những điều đó bằng chính những trải nghiệm trong cuộc đời của mình.

Mai Du

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *