Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương

0

Đề bài: Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương.

Bài làm

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương Nguyễn Dữ là một nhà văn lỗi lạc và có tiếng của văn học nước ta thế kỷ XVI. Ông ngoài viết thơ, còn viết nhiều tập văn xuôi chữ Hán trong đó có tập Truyền kỳ mạn lục, một tập văn xuôi nổi tiếng. Tác phẩm ghi chép lại hai mươi mẩu chuyện hoang đường được lưu truyền trong dân gian và ở cuối mỗi truyện thường có lời bình của ông. Mỗi câu chuyện đưa ra đều chứa đựng những nội dung phê phán những hiện thực trong xã hội đương thời dưới con mắt và tinh thần nhân đạo của tác giả. Trong đó cũng có những nhân vật là hình mẫu, khuôn mẫu cho xã hội thời bấy giờ và tiêu biểu là nhân vật Vũ Nương trong Truyện người con gái Nam Xương là một ví dụ điển hình.

Vũ Nương là một người đàn bà điển hình cho mô típ hồng nhan bạc mệnh. Tên thật là Vũ Thị Thiết quê ở Nam Xương thuộc tỉnh Lý Nhân, Hà Nam. Nàng xuất thân trong một gia đình “kẻ khó” nhưng lại có nhan sắc, “tư dung tốt đẹp”, “thùy mị nết na”. Chính vì thế nên Trương Sinh, con của một nhà hào phú đã xin mẹ đem trăm lạng vàng cưới về. Những đứa hạnh đó được thể hiện qua quãng thời gian cả trước và sau khi Trương Sinh đi tòng quân. Sống trong thời buổi loạn lạc nên Trương Sinh phải ra trận, chinh chiến nơi biên ải xa và vợ chồng bị chia cắt từ đó.

Xem thêm:  Cảm nhận về đoạn trích Chị em Thúy Kiều

cam nhan ve nhan vat vu nuong - Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương

Có thể nói đức hạnh của Vũ Nương không chỉ là cái danh bày cho người khác xem mà là xuất phát từ chính tấm lòng, con người nàng. Trong đạo vợ chồng thì Vũ Nương là một người rất thông minh, đôn hậu. Biết chồng có tính “đa nghi” nên bản thân nàng đã “giữ gìn khuôn  phép” để không xảy ra việc vợ chồng bất hòa. Có thể thấy được sự khéo léo trong cách cư xử của nàng. Thêm nữa nàng còn là người không ham danh lợi, cũng không tự ti về hoàn cảnh xuất thân, mặc dù hoàn cảnh nhà mình kém xa nhà Trương Sinh. Trong khi Trương Sinh “không có học” nhưng cũng không coi thường và trọn đạo vợ chồng. Khi tiễn chồng ra trận, nàng cũng không mong chàng áo gấm trở về mà chỉ “mong hai chữ bình yên”. Đó là ước mong rất bình dị, coi hạnh phúc, sự bình yên hơn tất cả những phù phiếm, xa hoa ở đời. Chồng ra trận nhưng nàng vẫn một lòng hướng về chồng, những năm tháng xa cách chan chứa đầy những nỗi nhớ thương.

Không chỉ trọn đạo vợ chồng, Vũ Nương còn là một người con dâu hiếu thảo, một người phụ nữ, người mẹ đảm đang, giàu tình thương. Chồng ra trận, nàng mặc dù mang thai nhưng vẫn chăm lo cho mẹ. Sinh đứa con trai đặt tên là Đản rồi khi mẹ chồng ốm đau thì “hết sức thuốc thang”, ngọt ngào khuyên lơn. Đảm đang ở chỗ vừa chăm sóc mẹ già, vừa nuôi dưỡng dạy bảo con thơ. Khi mẹ chồng qua đời thì hết sức “xót thương”, chạy đôn chạy đáo lo liệu việc ma chay, tế lễ, chu đáo. Có thể thấy được Vũ Nương đối với mẹ chồng giống như đối xử với cha mẹ đẻ vậy, không để làng xóm có một lời chê trách nào cả. Ở nhân vật Vũ Nương ta thấy được cả ba đức tính, ba kiểu mẫu con người tốt đẹp đó là: người vợ thủy chung, nàng dâu hiếu thảo và người mẹ đảm đang, đôn hậu. Đây cũng chính là hình ảnh của người phụ nữ lý tưởng trong xã hội phong kiến.

Xem thêm:  Ý thức tự học trong mỗi con người

Mặc dù là một người phụ nữ đủ công dung ngôn hạnh nhưng cuộc đời của Vũ Nương lại chịu nhiều đắng cay. Trước hết là chiến tranh chia cắt hai vợ chồng sau đó là nỗi oan khuất đó là khi việc quân kế thúc, Trương Sinh trở về. Những tưởng hạnh phúc sẽ tới, gia đình sum họp nhưng hạnh phúc lại quá ngắn ngủi. Chỉ vì lời nói của con thơ về “người cha” hằng đêm đế thăm con, khi ra thăm mộ mẹ mà Trương Sinh đã đinh ninh cho rằng “vợ hư”. Vốn sẵn bản tính đa nghi nên Trương Sinh đã mắng nhiếc, thậm chí là đánh đuổi vợ mình đi. Vốn là kẻ vũ phu, ít học nên người chồng đã bỏ ngoài tai những lời bày tỏ của vợ, sự biện bạch của hàng xóm. Cũng chính vì thế đã đẩy người vợ vào bi kịch đó là nhảy xuống sông Hoàng Giang tự tử để bày tỏ sự trong sạch, trung trinh của mình. Có thể nói bi kịch của Vũ Nương là bi kịch xuất phát từ hôn nhân gia đình nhưng nguyên nhân sâu xa trong đó là do chiến tranh phi nghĩa đã gây ra. Nếu không có chiến tranh loạn lạc thì những gia đình sẽ không bị ly tán rồi dẫn tới những hiểu lầm và gây ra cái chết của người vợ.

Bên cạnh đó, không để người đọc phải thương tâm về việc kết liễu sự sống của chính bản thân thì sự thật đã được vạch trần. Chỉ một thời gian ngắn sau khi vợ tự tử thì người chồng đã biết “người cha” trong miệng con mình là cái bóng của vợ. Và cảnh cuối đậm chất hoang đường nhưng lại mang đậm chất nhân đạo nhưng lại thêm phần bi thiết. Đó là mặc dù đã được giải oan nhưng vì âm dương cách trở nên không trở lại dương gian được nữa. Qua tất cả những chi tiết trên có thể thấy được Vũ Nương là một điển hình cho những người phụ nữ hồng nhan bạc mệnh, là điển hình cho bi kịch của người phụ nữ trong gia đình và xã hội phong kiến.

Xem thêm:  Em hãy thuyết minh về cây lúa Việt Nam (viết bài)

Mai Du

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *