Giải thích câu tục ngữ: Dây cà ra dây muống

0

Đề bài: Anh/ chị hãy giải thích câu tục ngữ: Dây cà ra dây muống

Bài làm

Trong giao tiếp thường ngày có rất nhiều quy tắc mà chúng ta cần tuân thủ đối với từng đối tượng khác nhau. Khi ta nói chuyện với người lớn thì phải lễ phép, với bạn bè hay với đối tác trong công việc cũng có những yêu cầu riêng. Tuy nhiên có một yêu cầu chung đó là cần đối đáp trực tiếp vào trọng tâm mục đích giao tiếp, không nên lan man, vòng vo. Dân gian ta gọi đó là: “Dây cà ra dây muống”.

“Dây cà”, “dây muống” là loại cây có thân bò trên mặt đất, không theo hàng lối nhất định nào cả nên chúng ta rất khó xác định đâu là điểm đầu, đâu là điểm cuối của nó. Tác giả dân gian đã khéo léo lồng ghép hai hình ảnh này với nhau để thấy được sự lan man, kéo dài không xác định đầu đuôi, điểm dừng nào hết trong giao tiếp. Nó ảm chỉ một người đang nói vấn đề này lại chuyển sang vấn đề khác, dài dòng, lôi thôi mà không phải là cái mà người đối diện cần nghe, dễ gây cảm giác khó chịu đối với người nói.

giai thich cau tuc ngu day ca ra day muong - Giải thích câu tục ngữ: Dây cà ra dây muống
Giải thích câu tục ngữ: “Dây cà ra dây muống”

Trong giáo tiếp của dân tộc ta, chúng ta thường có thói quen rào trước đón sau, có những câu chuyện bên lề trước khi nói đến mục đích chính của việc giao tiếp. Có khi đang từ câu chuyện nọ, chuyển sang câu chuyện kia giống như chuyển từ “dây cà” ra “dây muống vậy”. Người ta dễ bị sa đà vào câu chuyện mà bản thân mình kể mà không chú ý đến thái độ của người đối diện xem họ có thích nghe không để lựa chọn lời nói. Nhiều khi chính sự lan man đó dễ dẫn tới sự đụng chạm trong lời nói hay quan điểm bất đồng nhau từ đó thành ra những tranh chấp không đáng có. Có khi nói lan man là xuất phát từ chủ ý của chính người nói trong các trường hợp ai đó muốn che giấu một cái gì đó, sợ người khác biết được. Còn phần nhiều là do người giao tiếp chưa biết cách ăn nói, chưa hiểu rõ vấn đề. Từ việc nói “Dây cà ra dây muống” sẽ gây mất thì giờ cho cả hai bên, người nghe sẽ mất kiên nhẫn và không đạt được hiệu quả giao tiếp. Bên cạnh đó còn khiến cho những người xung quanh đánh giá thấp khả năng của bản thân, thậm chí để lại điều tiếng xấu. Ví dụ trong công việc, bạn nhà người thường xuyên có những ý tưởng tốt, sáng tạo tuy nhiên chưa bao giờ được đánh giá cao bởi có ý tưởng nhưng lại không biết cách trình bày để người khác thấy được cái hay của nó.

Xem thêm:  Giải thích câu ca dao: Nhiễu điều phủ lấy giá gương/Người trong một nước phải thương nhau cùng

Để khắc phục được tình trạng này chúng ta cần chăm chỉ học tập, tiếp thu những tri thức của nhân loại, những tri thức về cả khoa học già đời sống thường ngày. Rèn luyện kỹ năng thuyết trình, giao tiếp và các kỹ năng bổ trợ khác để biến chúng ta trở thành người khéo ăn nói, giao tiếp tốt. Khi chúng ta nói chuyện với ai đó cần kết hợp với việc quan sát, đánh giá thái độ của người đối diện để đưa ra biện pháp thích hợp cho việc giải quyết tình huống. Nếu cuộc nói chuyện là trong hàn cảnh cả hai bên đều rảnh và người kia có hứng thú với câu chuyện của mình thì có thể tiếp tục câu chuyện. Còn nếu cả hai hoặc đối phương bận thì cần phải nói ngắn gọn, súc tích, tránh gây phiền hà cho người khác. Người xưa đã nói “Ăn có nhai, nói có nghĩ” để khuyên bảo chúng ta khi nói bất cứ điều gì thì cần phải suy nghĩ, cân nhắc và lựa lời sao cho phù hợp với hoàn cảnh giao tiếp, với đối tượng giao tiếp. Qua đó có thể thấy rằng ngoài việc tiếp thu tri thức thì “nói” tuy đơn giản nhưng cũng là điều mà chúng ta cần học tập.

Câu tục ngữ lại một lần nữa cho thấy tâm tư, tình cảm của người xưa khi gửi gắm bài học, triết lý mà còn có thể trực tiếp áp dụng luôn vào cuộc sống thường ngày. Câu tục ngữ nhằm phê phán lối nói lan man, vòng vo và khuyên chúng ta nên học cách giao tiếp để có thể  tạo dựng, giữ gìn những mối quan hệ tốt đẹp giữa người với người.

Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ: Thời gian là vàng bạc

Mai Du

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *