Kể lại buổi đầu đi học

0

Đề bài: Kể lại buổi đầu tiên em đi học

Bài làm

Kể lại buổi đầu đ học – Cái mốc thời gian đánh dấu sự kiện quan trọng trên con đường học tập của mỗi người có lẽ chính là ngày khai giảng năm lớp một. Và tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó, ngày đầu tiên tôi đi học.

Buổi tối hôm trước ngày khai trường, trong lòng tôi là một niềm háo hức và chờ đợi. Mọi thứ đều được cha mẹ chuẩn bị sẵn sàng. Cha tôi xếp sách vở vào cặp cho tôi. Mẹ thì ủi quần áo và treo sắn lên tường để sáng mai tôi chỉ việc mặc vào rồi đi đến trường. Cũng giống như mọi buổi tối khác, ăn cơm xong cả nhà ngồi trò chuyện và xem thời sự trên ti vi, nhưng sao tôi thấy hồi hộp quá. Mẹ bảo tôi đi ngủ sớm để mai dậy sớm còn đi học vì trường cấp một xa hơn trường mẫu giáo mà hai năm nay tôi vẫn học. Tôi lên giường, cố nhắm mắt để ngủ nhưng nằm mãi vẫn không ngủ nổi. Bao nhiêu câu hỏi cứ trào lên trong đầu tôi. Trường mới có đẹp không? Tôi có học với mấy đứa bạn cũ không? Cô giáo có hiền lành không?… Những câu hỏi ấy cứ nhảy nhót trong đầu làm tôi trằn trọc mãi. Cứ quay người sang trái rồi lại quay sang phải. Tối hôm đó tôi ngủ muộn hơn mọi ngày.

Xem thêm:  Chứng minh rằng: Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống của chúng ta

ke lai buoi dau di hoc - Kể lại buổi đầu đi học

Kể lại buổi đầu tiên đi học

Buổi sáng ngày khai trường, tôi dậy sớm hơn mọi ngày mặc dù hôm qua ngủ muộn. Tôi tự mình dậy chứ không cần mẹ vào gọi như trước nữa. Đánh răng rửa mặt và ăn sáng xong, tôi vào buồng thay đồ. Hôm nay, tôi mặc một chiếc sơ mi trắng tinh với một cái chân váy kẻ li. Tôi đứng trước gương ngắm nghía mãi rồi chạy ra hỏi mẹ xem đã ổn chưa. Cả nhà cười rồi ra vẫy tay tiến tôi đi học buổi đầu tiên. Mẹ chở tôi trên chiếc xe đạp cũ màu xanh nước biển. Những con đường, hàng cây hai bên đường hằng ngày tôi vẫn đi qua nhưng sao hôm nay trông khang khác. Cây dường như cao hơn, cành lá xum xuê hơn. Những chú chim nhảy nhót và thi nhau hót vang như đang cười nói với tôi. Con đường hôm nay cũng rộng rãi và thoáng đãng hơn mọi ngày. Tất cả đều khác hay do lòng tôi đã có một chút thay đổi?

Vừa bước vào cỏng trường, tôi đã không khỏi ngạc nhiên vì cánh cổng sao to quá. Nó to hơn nhiều so với cái cổng của trường mẫu giáo tôi đã từng học. Vào đến sân trường, trời ơi, sao nhiều người quá vậy. Có những đứa nhỏ như như tôi, cũng đi cùng mẹ nên tôi ngĩ tụi nó chắc cũng như tôi, vừa vào lớp một. Có cả những anh chị cao lớn hơn, tôi không đoán được họ học lớp mấy. Nhìn quanh sân trường, tôi cũng không thấy xích đủ, cầu trượt đâu cả. Tôi bắt đầu thấy sợ và nắm chặt lấy tay mẹ.

Xem thêm:  Đặc sắc bài Buổi chiều đứng ở phủ Thiên Trường trông ra

Đang ngơ ngác nhìn xung quanh với vẻ mặt lạ lẫm thì một cô giáo bước đến hỏi có phải tôi là học sinh lớp một hay không. Cô có dáng người nhỏ nhắn và trông rất trẻ. Cô có giọng nói ấm áp và nụ cười hiền dịu trong bộ áo dài trắng xinh đẹp. Cô bao mẹ và tôi đi đến hàng ghế dành cho khối một ngồi để dự lễ khai giảng. Thì ra đó là cô giáo chủ nhiệm của tôi. Lúc trước tôi đã rất lo lắng không biết giáo viên có hiền không nhưng khi gặp cô rồi, chỉ mới nghe giọng nói thôi mà cô làm tôi yên tâm đi phần nào. Có lẽ cô hiền lành lắm vì giọng nói của cô ấm áp thế kia mà. Hai mẹ con tôi ngồi giữa sân trường với biết bao những bạn học sinh và phụ huynh khác. Buổi lễ khai giảng diễn ra rất hoành tráng. Các tiết mục của thầy cô và anh chị khóa trên lần lượt được biểu diễn. Kết thúc buổi lễ, thầy hiệu trưởng đánh một hồi trống vang dội báo hiệu một năm học mới bắt đầu.

Mẹ dắt tay tôi bước đến cửa lớp. Tôi cứ níu lấy tay mẹ không dám bước vào. Những người bạn mới thật sự lạ lẫm, tôi chưa gặp bao giờ. Đang dùng dằng trong tay mẹ, cô giáo chủ nhiệm bước đến và dẫn tôi vào lớp. Mẹ vẫy tay bảo tôi đi vào cùng cô. Tôi đi nhưng ánh mắt vẫn không ngừng ngoái lại nhìn mẹ. Từ giây phút ấy, rời xa vòng tay mẹ, tôi đã tự hứa sẽ cố gắng học tập tốt để luôn nhìn thấy nụ cười trên môi của mẹ. Tôi hy vọng sẽ có những tháng ngày vui vẻ cùng với những người bạn và cả cô giáo hiền từ nữa. Mẹ về, tôi ngoan ngoãn và mạnh dạn hơn bước vào lớp học.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về dòng sông quê hương

Kỉ niệm ngày đi học đầu tiên là những cảm xúc thật sự rất kì lạ. Nó vừa có sự rụt rè của một đứa trẻ khi bước vào một thế giới mới. Vừa có sự tự tin khi từ đây mình sẽ phải lớn hơn một chút. Nó là những kí ức tươi đẹp và ý nghĩa đối với mỗi người.

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *