Kể lại buổi thăm trường sau hai mươi năm xa cách

0

Đề bài: Kể lại buổi thăm trường sau hai mươi năm xa cách

Bài làm

Kể lại buổi thăm trường sau hai mươi năm xa cách – Sáng nay tỉnh dậy, lòng tôi vẫn không khỏi xao xuyến với những cảm xúc nghẹn ngào của ngày trở lại ngôi trường cấp hai sau hai mươi năm xa cách. Những cảm xúc ấy cứ đọng mãi trong tim tôi, làm tôi nhớ về biết bao kỉ niệm buồn vui của những tháng ngày học sinh ngay thơ, trong sáng.

Ngày hôm qua, những đứa bạn trong lớp 9B tổ chức họp lớp sau hai mươi năm xa trường. Trước đó một ngày, tôi đã háo hức và mong đợi cuộc gặp này lắm. Không biết mọi người bây thế nào rồi nhỉ? Công việc ra sao? Con cái thế nào? Cuộc sống có hạnh phúc không? Hàng loạt câu hỏi cứ tung tăng trong đầu tôi. Tôi chờ đón từng giờ, từng phút để gặp lại những người bạn mà đã rất lâu rồi chúng tôi không còn giữ liên lạc.

Sáng hôm đó, tôi mặc một chiếc váy màu xám nhạt, nó nhẹ nhàng đủ để tôn lên vẻ đẹp mặn mà của một người phụ nữ tuổi ba lăm. Tôi có hẹn với mấy cô bạn thân để đi cùng nhau. Thật may vì một vài người bạn vẫn còn giữ liên lạc suốt  ngừng ấy năm. Chúng tôi đến cổng trường, một cảm giác nghẹn ngào khó tả. Cái cổng trường lụp xụp, thấp tè ngày trước đã được thay bằng một cái cổng cao, sơn màu vàng ươm nổi bật cùng dòng chữ đỏ ghi tên trường. Và rồi, tôi nhận ra rằng, đã quá lâu mình chưa trở lại ngôi trường với biết bao kỉ niệm.

Xem thêm:  Viết một đoạn văn ngắn trình bày ý kiến của em về cuộc đời của Vũ Nương

ke lai buoi tham truong sau hai muoi nam xa cach - Kể lại buổi thăm trường sau hai mươi năm xa cách

Kể lại lần thăm trường sau hai mươi năm xa cách

Buổi họp lớp được tổ chức ngay ở phòng học mà chúng tôi đã gắn bó suốt bốn năm cấp hai của hai mươi năm về trước. Thật sự rất hoành tráng, một tấm băng zôn to treo ngay giữa bảng, nó được in hình bức ảnh tập thể mà chúng tôi chụp chung hôm tổng kết. Bóng bay, hoa được treo khắp lớp thật đẹp. Tôi gặp lại những người bạn cũ, ai cũng thay đổi, già dặn và chững chạc hơn, không còn là những chàng trai cô gái hồn nhiên năm mười lăm tuổi nữa. Mọi thứ đều thay đổi, chỉ một thứ vẫn nguyên vẹn như ngày xưa, đó là  tình cảm thân thương mà những người bạn dành cho nhau. Gặp lại họ, tuy không còn được vô tư như ngày trước nhưng tôi thấy thoải mái vô cùng, tôi thấy vui, thấy hạnh phúc và bao nhiêu kí ức lại ùa về, sống động như mới chỉ ngày hôm hôm qua thôi.

Tôi đi quanh sân trường với hy vọng được sống với những kỉ niệm của hai mươi năm trước. Dãy hành lang đã được lát lớp gạch hoa mới, sáng bóng và đẹp đẽ hơn. Bức tường cùng được khoác lên mình bộ cánh mới, màu vàng nhạt ấm áp. Tôi nhìn thấy cái Lan, cái Huệ đang cùng tôi nô đùa, chạy nhảy dọc hành lang các lớp. Mọi thứ như hiện ra trước mắt, gần gũi và sống động. Từng dãy bàn ghế đều được thay mới, hiện đại hơn. Tôi nhìn xuống góc lớp, đó là cái bàn gỗ dài mà bôn đứa chúng tôi ngồi nghe thầy cô giảng bài. Giờ nó đã được thế bằng chiếc bàn ngắn hai người ngồi, có ngăn bàn để dựng cạch sách rất tiện nghi. Nơi đó, lần đầu tiên tôi nhận được một lá thư mà cậu bạn lớp bên đã kén lút nhét vào. Lần đầu tiên tôi được một người tỏ tình với bao sự ngỡ ngàng và e thẹn… Tất cả kỉ niệm ùa về trong lòng tôi, mọi thứ như mới vừa xảy ra, nguyên vẹn, ấm nồng…

Xem thêm:  Đóng vai bác Thứ, nhân vật trong truyện ngắn Làng của Kim Lân để kể lại chuyện ông Hai ở nơi tản cư

Những người bạn của tôi bây giờ đã khác, đứa thành công giàu có, đứa không thực hiện được ước mơ của mình. Người làm bác sĩ, người là nông dân. Dù địa vị chênh lệch nhau nhưng chúng tôi không hề mặc cảm hay phân biệt. Ai cũng hòa đồng, trò chuyện vui vẻ với nhau. Ở bên nhau, chúng tôi quên hết hiện tại mình là ai, mình làm gì, chỉ còn lại thứ tình cảm thân thiết, trong sáng như ngày xưa. Cô giáo chủ nhiệm cũng đã ngoài sáu mươi, trên làn da xuất hiện những vết chân chim nhưng cô vẫn giữ được vẻ đẹp như trước, giọng nói của cô lại càng thêm ấm áp, nhẹ nhàng. Cả cô cả trò trò chuyện vui vẻ như những ngày còn là những đứa trẻ mới lớn.

Buổi họp lớp ngày hôm qua để lại cho tôi biết bao kỉ niệm thân thương. Mọi cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào. Tôi mong sao, dù cuộc sống này bon chen và khắc nghiệt nhưng chúng tôi vẫn mãi giữ được tình bạn như thuở ban đầu và hy vọng rằng sẽ có nhiều lần gặp gỡ như lần trở về mái trường sau hai mươi năm xa cách ngày hôm qua.

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *