Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về mẹ

0

Đề bài: Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về mẹ

Bài làm

Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về mẹ – Tết vừa rồi, tôi được mẹ cho di chợ Viềng ở Nam Định. Đó cũng là một kỉ niệm đáng nhớ và có phần sợ hãi mà có lẽ cả đời này tôi không thể nào quên.

Hằng năm, cứ vào mùng 7 Tết Âm lịch, người ta lại tổ chức lễ hội chợ Viềng, hay còn gọi là lễ hội Cầu may để mọi người đến đây cầu nguyện một năm mới may mắn cho gia đình và mua cây cảnh về trồng để lấy lộc. Nghe nói lễ hội này rất thiêng nên mọi người từ khắp nơi đến tham gia đông lắm. Sáng hôm đó, mẹ tôi bảo sẽ cho tôi đi cùng. Tôi vui sướng rồi nhảy cẫng lên. Cả ngày hôm đó tôi cứ loay hoay và háo hức vì sắp được đi xa. Cũng không phải tôi muốn đi để cầu may như các  bà, các mẹ mà tôi muốn được đi chơi vì ở đó bán nhiều cây cảnh lắm, tôi thì lại thích trồng những cây xương rồng.

ke lai mot ki niem sau sac ve me - Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về mẹ

Kể lại kỉ niệm sâu sắc về mẹ

Khoảng năm giờ chiều thì xe lăn bánh. Ở xóm tôi, các bà các mẹ đi đông lắm, mấy đứa trẻ con chúng tôi cũng được đi ké. Mọi người thuê một chiếc xe khách bốn lăm chỗ để đi. Sau khoảng hai tiếng rưỡi ngồi xe thì cũng đến nơi. Trời ơi, một biển người, dông dã man, tôi choáng ngợp trước cảnh tượng này. Phải ba, bốn cây số nhưng xe phải đỗ ngoài vì có vào cũng đi không nổi, thế là mọi người đành đi bộ. Mẹ bảo tôi bám chặt vào tay mẹ không dễ bị lạc như chơi. Tôi nghe lời mẹ, một tay nắm lấy tay mẹ, một tay cầm theo túi bánh mà trước khi đi mẹ đã chuẩn bị sắn vì sợ trên xe tôi đói. Mẹ và các bác đi trước, len lỏi giữa biển người để rẽ lối cho đám trẻ con chúng tôi bước theo. Chân người này dẫm lên chân người kia, có những đoạn đông quá còn không di chuyển được bước nào. Đường đông quá, người ta còn nhảy xuống đi dọc theo đường bờ ruộng.

Xem thêm:  Biểu cảm về quê hương nơi em sinh ra

Ở lễ hội này, có rất nhiều đền chùa, đã đến đây là phải đi hết lượt nên ai cũng lỉnh kỉnh những túi đồ làm lễ. Bánh kẹo, hoa quả, vàng hương..người tat hay phiên nhau mang vác. Mẹ dắt tay tôi đi qua biết bao nhiêu người đang chen chúc và xô đẩy nhau. Cuối cùng cũng đên được ngôi đền dầu tien. Tôi cũng không rõ lắm, hình như thờ cô Chín gì đó. Tôi chỉ thích đi theo thôi nên cũng không để ý lắm về vấn đề này. Các bà các bác vào điện để thắp hương còn mấy đứa trẻ chúng tôi ở ngoài sân xem đồ người ta bán. Có nhiều những chiếc vòng mã não đẹp lắm, rồi nhẫn, bím tóc…thật thích mắt. Khoảng ba mươi phút thì đoàn người xóm tôi bước ra. Mẹ tôi mua cho tôi một chiếc vòng mã não màu xanh ngọ bích. Mọi người lại lên đường để đến ngôi đền tiếp theo. Càng đi sâu vào trong, cờ được treo hai bên đường càng nhiều. Những cái cờ ở đền chùa làm tôi có cảm giác sợ sệt vì tôi không thích. Tiếng gõ mõ, tiếng người ta cúng bái xôn xao. Tôi chỉ thấy mẹ thành tâm đứng trước một điện thờ rồi cầu bình an may mắn cho cả gia đình. Mẹ cầu cho cả nhà được mạnh khỏe, làm ăn phát đạt. Mẹ đọc tên tôi rồi mong các cụ phù hộ cho tôi được khỏe mạnh, học hành tiến tới.

Xem thêm:  Giải thích bình luận Lời nói chẳng mất tiền mua Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau

Trên đường di chuyển, bác hàng xóm nhờ mẹ bê hộ cái mâm đựng đồ làm lễ. Mẹ thả tay tôi ra rồi bảo tôi bám tay vào áo mẹ để đỡ bị lạc. Cả đoàn cứ nối đuôi nhau đi như vậy. Bên đường người ta bán những cây xương rồng thật đẹp. Có một cây gai nó phủ trắng như tuyết còn có cả một bong hoa màu đỏ rực rỡ. Thấy bông hoa đẹp quá, tôi đứng lại ngắm nhìn mà quên mất đã buột tay khỏi áo mẹ. Chợt nhận ra, tôi hoảng hốt vì không thấy me đâu, người thì lại đông đúc. Tôi đứng khóc. Rồi một bác lớn tuổi thấy vậy, đến hỏi chuyện rồi dẫn tôi đến một cái phòng nhỏ của cái điện trước mặt. Người ta hỏi tên tôi rồi nói trên loa rằng tôi bị lạc, đang cần tìm mẹ. Tôi đợi một lúc mà chẳng thấy mẹ đến. Lúc đó tôi sợ lắm, lỡ mẹ không tìm ra tôi thì sao đây. Càng đợi, tôi càng khóc thật to và run lên bần bật. Mãi một lúc sau tôi thấy dáng mẹ đang hớt hải chạy lại, tôi ôm chầm lấy mẹ.

Sau lần đó, tôi chẳng dám rời xa mẹ lấy nửa bước. Ngày hôm đó nếu không có bác tốt bụng kia thì tôi không biết chuyện gì xảy ra nữa. Nó là một lần đi chơi mà tôi cảm thấy sợ hãi nhất. Thật may vì hai mẹ con tôi tìm được nhau.

Xem thêm:  Bình luận về đề tài nói “ Không” với các tệ nạn xã hội

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *