Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm

0

Đề bài: Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm

Bài làm

Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm – Ngày nay, xã hội ngày càng phát triển, cuộc sống con người càng hiện đại văn minh. Sự phát triển đem lại cho con người cuộc sông đầy đủ, sang giàu hơn. Đó là điều mà không ai có thể phủ nhận. Thế nhưng bên cạnh những giá trị tích cực, sự phát triển với tốc độ chóng mặt cũng là nguyên nhân dẫn đến một vài tác động tiêu cực, mà tiêu biểu, trong mối quan hệ giữa con người với con người, lối sống thờ ơ, vô cảm càng diễn ra một cách trầm trọng hơn.

Như thế nào được gọi là vô cảm? Tại sao lại gọi nó là bệnh? Trước tiên, chúng ta phải hiểu được rằng, vô cảm là thái độ sống, là cách sống, cách đối xử thiếu đi tình thương, sự thân thiết giữa người với người. Đó là thái độ thờ ơ, lạnh nhạt của con người đối với xã hội, đối với những người xung quanh. Họ không còn quan tâm, lo lắng hay trách nhiệm đối với bản thân và những người xung quanh. Cuộc sống phát triển quá nhanh, con người bị cuốn vào luồng xoáy chóng mặt của công việc, họ vật lộn với việc kiếm tiền mà vô tình (hoặc cũng có thể là cố ý) quên đi những người thân trong gia đình, quên đi những người bạn cùng nhau đồng cam quặn khổ thuở thiếu thời. Công việc thì áp lực, họ không đủ khả năng điều tiết sự cân bằng cuộc sống, do đó mà những lời động viên, hỏi han nhau cũng ngày một vơi dần. Vậy tại sao người ta lại gọi vô cảm là một căn bệnh? Nó được đánh đồng như bệnh ho, bệnh lao.. có mầm mống gây bệnh, có triệu trứng và cũng có cả phương pháp chữa trị.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Hộ trong đời thừa của Nam Cao

nghi luan xa hoi ve benh vo cam - Nghị luận xã hội về bệnh vô cảmNghị luận xã hội về bệnh vô cảm

 Căn bệnh vô cảm một khi đã gieo mầm vào ai thì nó sẽ đeo bám mãi không chịu buông. Nó làm cho người bệnh không còn quan tâm đến những người xung quanh. Những lời hỏi han, những cuộc trò chuyện không còn thường xuyên như trước. Con cái đi làm ăn xa, bị cuốn sâu vào công việc, bị áp lực đồng tiền đè nặng lên vai nên họ đã không còn nhiều thời gain quan tâm đến bố mẹ nữa. Có những người, đi cả vài năm mới chịu về thăm ba mẹ một lần. Những ngày Tết, đáng nhẽ ra gia đình phải được quay quần, xum họp vui vẻ bên nhau đón năm mới nhưng bây giờ mâm cơm chỉ còn lại ánh mắt ngóng trông đầy tuyệt vọng của cha mẹ. Căn nhà ấm áp ngày nào đã thiếu đi những tiếng cười, thiếu đi những câu hỏi han, bong đùa. Nó lạnh lẽo và cô đơn như chính tái tim của những người vô cảm.

Có những gia đình, bố mẹ vì quá mãi mê làm kinh tế, mọi công việc đều giao cho người giúp việc. Những đứa con không được lớn lên trong vòng tây yêu thương và dạy bảo của cha mẹ. Có những đứa trẻ vẫn hằng đêm mong ngóng cha mẹ về để ăn cùng bữa cơm. Bố mẹ đi làm khi con chưa dậy rồi lại trở về khi con ngủ say, có khi sống cùng một nhà nhưng họ chẳng gặp nhau được mấy lần. Dần dần, tình cha con, tình mẫu tử cũng theo đó mà phai nhạt. Để rồi, đến một lúc nào đó, khi con khong được dạy dỗ tử tế, chúng sẽ trở thành một đứa trẻ hưu vì vhir sẵn tiêu cục tiền mà bố mẹ cho hàng ngày. Còn cha mẹ thì sao, họ cứ mải mê kiếm tiền để rồi khi nhìn về gia đình, những đứa con đã không còn như trước. Tất cả chỉ còn lại là những hối tiếc muộn màng.

Xem thêm:  Suy nghĩ về Tiền tài và hạnh phúc

Sự vô cảm được thể hiện rất rõ rang trong cuộc sống hằng ngày đặc biệt là ở thành phố nới những dô thị phồn hoa tất nập. Ở đó, con người thì đông nhưng tình người lại tìm hoài không thấy. Hàng xóm bên cạnh nhau có khi cũng không biết mặt. Rồi ra đường, khi thấy một vụ tai nạn giao thông, người ta không những không xuống giúp đỡ nạn nhân mà chỉ đứng nhìn, chỉ chỏ thậm chí còn quay clip để tung lên facebook câu like. Hay khi thấy một bà cụ đang loay hoay giữa ngã tư cũng chẳng có một ai giúp đỡ cụ qua đường. Ví dụ điển hình nữa là những vụ “hôi bia”, thấy người ta gặp nạn không những không giúp mà còn lợi dụng cơ hội đó để hôi của, vơ vét lợi ích cho bản thân mình.Tất cả những hành vi ấy, tuy không quá to tát nhưng cũng đủ để ta phải suy ngẫm về sự thờ ơ, lạnh nhạt giữa những con người sống chung một cộng đồng.

Vô cảm là căn bệnh khó chữa nhưng không có nghĩa là không thể chữa trị. Sự vô cảm sẽ được chữa lành bởi những trái tim ấm áp. Nếu con người biết dừng lại một chút giữa dòng chảy của cuộc đời, biết lắng nghe và sẻ chia với nhau thì mọi người sẽ xích lại gần nhau hơn. Con cái cùng nên hỏi thăm sức khỏe bố mẹ thường xuyên, trò chuyện để họ vui vẻ. Bố mẹ dù làm ăn bận đến đâu cũng nên dành thời gian để chăm sóc và dạy bảo những đứa con, chia sẻ chúng những chuyện buồn vui trong cuộc sống. Như vậy, cuộc sống sẽ ngập tràn tiếng cười và ấm áp hơn.

Xem thêm:  Soạn bài Vào Phủ Chúa Trịnh của Lê Hữu Trác

Bệnh vô cảm đang có nguy cơ gia tăng mạnh mẽ với những tác động xấu đến con người và toàn xã hội. Chúng ta nên thay đổi thái độ sông, biết yêu thương và sẻ chia với những người xung quanh để cuộc sống có nhiều niềm vui và tràn ngập tình người.

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *