Phân tích bài thơ Ánh Trăng

0

Đề bài: Phân tích bài “Ánh trăng” của nhà thơ Nguyễn Duy

Bài làm

Thiên nhiên không chỉ mang đến cho ta những cảnh vật tươi đẹp, mê hồn mà nó còn là người bạn thân thiết của ta trong suốt chặng đường đời. Trong những cảnh vật thiên nhiên ấy, ánh trăng là một cái gì đó nhẹ nhàng và thân thiết nhất đặc biệt là ở những làng quê. Trăng đi vào trong thơ với những vẻ đẹp riêng, phong phú và đa dạng. Bài thơ “Ánh trăng” là lời tâm sự, bộc bạch chân thành của Nguyễn Duy về những kỉ niệm tươi đẹp của tuổi thơ và sự vội vàng, thờ ơ của cuộc sống hiện tại.

Bài thơ được sáng tác năm 1978, sau khi miền Nam thống nhất, nhà thơ chuyển về thành phố sinh sống. Bắt gặp một ánh trăng tròn trên bầu trời đêm, ông nhớ về tuổi thơ, cùng những cảm xúc thân thương.

Hồi nhỏ sống với đồng

với sông rồi với bể

hồi chiến tranh ở rừng

ánh trăng thành tri kỉ

phan tich bai tho anh trang - Phân tích bài thơ Ánh Trăng

Phân tích bài Ánh Trăng

Tuổi thơ của Nguyễn Duy là những tháng ngày sống ở miền quê sông nước. Nơi ông sống với bát ngát những cánh đồng lúa vàng ươm mỗi độ vào mùa. Rồi những buổi chiều mùa hè, nhà thơ lại cùng những người bạn ra đồng thả diều và cùng nhau tắm sông, tắm biển. Một tuổi thơ thanh bình và gần gũi với thiên nhiên. Nó là những kí ức tươi đẹp nhất mà có lẽ suốt đời mình ông chẳng thể nào quên. Ánh trăng là vật lưu giữ biết bao kỉ niệm tuổi thơ. Nơi đó có gia đình, có bạn bè, có người thân. Rồi những năm kháng chiến, ánh trăng lại càng trở nên thân thiết. Trong khoảng thời gian ấy, những người lính thường xuyên phải sống ở những cánh rừng. Trong đêm tối, trên những ngọn cây rậm rạp ánh trăng soi sáng, chỉ đường cho người lính. Trăng cùng nhà thơ gắn bó suốt những năm tháng gian khổ của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trăng lúc này không chỉ là một sự vật của thiên nhiên mà nó thân thiết như một người bạn. Trăng chia sẻ đắng cay, ngọt bùi. Trăng lúc nào cũng ở bên, chững kiến tất cả mọi chuyện và dần dần trăng trở thành “tri kỷ”.

Xem thêm:  Đặc sắc của bức tranh thiên nhiên và lễ hội trong đoạn trích Cảnh ngày xuân

Nhắc về trăng, nhà thơ lại như vẽ ra một bức tranh về trăng với vẻ đẹp dịu hiền, mến thương.

Trần trụi với thiên nhiên

Hồn nhiên như cây cỏ

Ngỡ không bao giờ quên

Cái vầng trăng tình nghĩa

Trên bầu trời bao la, rộng lớn, vầng trăng trần trụi không một chút e ấp. Nó chiếu rọi xuống nhân gian thứ ánh sáng dịu dàng, đáng yêu. Trăng đi vào mọi ngóc ngách, hẻm nhỏ. Trang chiếu xuống cây, xuống cỏ, xuống từng con đường, dãy phố. Vầng trăng ấy tưởng chừng như ta sẽ không bao giờ quên. Ta với nó sẽ gắn bó với nhau, sống với nhau tình nghĩa như những người đồng chí, những người tri kỷ.

Ấy vậy mà mọi thứ lại thay đổi nhanh quá.

Từ ngày về thành phố

Quen ánh điện cửa gương

Vầng trăng đi qua ngõ

Như người dưng qua đường

Sau khi đất nước thống nhất, nhà thơ chuyển về thành phố sinh sống. Những cánh đồng lúa bát ngát bây giờ được thay bằng những dãy nhà tầng cao vút. Những dòng sông thân thương cũng đâu còn nữa. Bao kỉ niệm đẹp của tuổi thơ đã phải nhường chỗ cho nhưng sa hoa, sang trọng. Ánh sáng của đèn điện lúc naò cũng đập vào mắt nhà thơ, nó sáng trưng, rực rỡ nên đã che đi thứ ánh sáng ấm áp của trăng. Trăng vẫn còn đó, ngày ngày chiếu sáng nhưng đâu còn ai để ý đến nó nữa. Nó xuất hiện nhưng lại vô hình trong mắt con người. Chẳng một ai quan tâm, chẳng một ai chú ý đến sự xuất hiện của vầng trăng dịu hiền nữa. Đó là sự thật, một sự thật xót xa cùng quá khứ tươi đẹp.

Xem thêm:  Soạn bài: Luyện tập sử dụng yếu tố miêu tả trong văn bản thuyết minh

Rồi trong sự thờ ơ và lãng quên ấy, trăng lại xuất hiện “đột ngột” và đầy bất ngờ. Cả thành phố chìm trong bóng tối khi mà “thình thình đèn điện tắt, phòng buyn-dinh tối om”, tác giả chạy đến bên cửa sổ, mở tung cánh cửa ra và bắt gặp ánh trăng đang chiếu xuống. Vầng trăng ấy xuất hiện một cách đột ngột trước sự ngỡ ngàng đến bất ngờ. Và rồi trong khoảnh khắc ấy, nhà thơ “ngước mặt lên nhìn mặt” trăng với bao kí ức tuổi thơ ùa về. những dòng sông, cánh đồng thân thuộc hiện ra trước mắt. mọi thứ chân thực như mới vừa ở bên, nó trào lên trong lòng và làm cho người thi sĩ cảm thấy có cái gì đó nghẹn ngào, rưng rưng. Quãng thời gian đẹp nhất của một đời người, cái khoảng thời gian người ta vô tư, thoải mái nhất giờ đây đang sống lại trong lòng tác giả. Ông xúc động và ngẫm nghĩ về cuộc đời.

Trăng cứ tròn vành vạnh

kể chi người vô tình

ánh trăng im phăng phắc

đủ cho ta giật mình

trăng vẫn luôn ở đó, trên bầu trời cao xanh để ngắm nhìn cuộc sống không ngừng trôi đi của con người. Dù trong bao lâu, sau khoảng thời gian dài như thế nào thì tẳng vẫn như vậy, vẫn là vầng trăng tình nghĩa sáng ngời. Vậy mà, con người lại vô tâm quá. Cuộc sống sa hoa, đủ đầy đã làm họ quên mất đi sự hiện diện mà họ từng coi là tri kỉ. Dù ậy nhưng trăng vẫn không trách, vẫn đợi chờ một ngày con người lại trở về với tấm lòng xưa, lại cùng trăng gắn bó, giãi bày. Trăng bé nhỏ nhưng tâm slonfg bao dung của nó lại bao la, rộng lớn. Dù con người có thờ ơ và lạnh nhạt bao nhiêu, trăng vẫn luôn đi theo từng bước chân của họ bằng một tình cảm thiết tha, chân thành, tình nghĩa thủy chung. Trăng đứng giữa bầu trời, lặng im. Trăng không hề có ý muốn trách móc hay hờn giỗi nhưng sự im lặng của tẳng lại làm ta “giật mình”. Ta giật mình và hổ thẹn vì sự thờ ơ bấy lâu nay.của mình trong khi trăng lại sống tình nghĩa và sắt son như vậy. Sự xuất hiện của trăng như thức tỉnh con người và nó làm cho họ suy nghĩ để từ đó thay đổi cách sống sao cho

Xem thêm:  Phân tích bài ca dao về loài hoa sen

Bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy, với lời thơ nhẹ nhàng, gần gũi như là những tâm sự chân thành của tác giả. Nó giúp chúng ta thêm yêu thiên nhiên hơn, biết trân trọng quá khứ để từ đó biết sống tình nghĩa và đúng đắn hơn. Từng câu, từng chữ thấm vào tâm hồn người đọc một cách nhẹ nhàng nhưng lại có sức lan tỏa rộng lớn.

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *