Phân tích bài thơ Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính

0

Đề bài: Phân tích bài thơ “Bài thơ vê tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật

Bài làm

Chiến tranh đã qua đi những những hình ảnh hà hùng và bi thương của nó vẫn còn để lại trong mỗi con người. Những người lính bước ra từ kháng chiến luôn mang trọng mình nhịp thở hùng hồn của chiến tranh còn những người của thế hệ sau lại không khỏi xót thương xen lẫn tự hào về thế hệ cha anh qua những cuộc chiến, những thắng lợi được ghi chép trong sử sách, văn thơ. Bài thơ “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật là một sáng tác nổi tiếng nói về những người lính trẻ gan dạ, dũng cảm và đầy lạc quan trong cuộc kháng chiến chống Mỹ xâm lược.

Bài thơ được sáng tác năm 1969, khi mà cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra gay go, quết liệt. Bài thơ là bức tranh sinh động về đoàn xe vận tải quận sự trên tuyến đường Trường Sơn đang ngày đêm vượt qua gian khổ để tiếp tế cho chiến trường Miền Nam ruột thịt. Trong đoàn xe ấy , nổi bật lên là hình ảnh những anh bộ đội với sự lạc quan, yêu đời và những nét trẻ khỏe chẳng phải ai cũng có, nhất là trong thời kì khó khăn, nguy hiểm lúc bấy giờ. Tiểu đội “xe không kính” là hình ảnh rất lạ ít thấy trong các sáng tác cho nên nó để lại ấn tượng mạnh đối với bạn đọc.

Ở những dòng đầu tiên, tác giả giải thích về lí do tại sao lại có đoàn xe không kính.

Xe không kính không phải vì xe không có kính

Bom giật, bom rung mất đi rồi

Đoàn xe ấy vốn dĩ cũng là những chiếc xe bình thường, đầy đủ “nội ngoại thất” nhưng vì chiến tranh, vì bom đạn mà chúng mất kính và trở thành “người thương binh” tuy tàn nhưng không phế. Cách nói, cách kể của Phạm Tiến Duật nghe dí dỏm và vui tươi nhưng nó cũng đủ để thể hiện rõ những gian khó, nguy hiểm của chiến trường. Bom đạn có sức tàn phá kinh khủng, chúng cướp đi nhà cửa, ruộng vườn và biết bao tính mạng con người. Chiến tranh tàn ác, khốc liệt và đem lại những mất mát, đau thương vô cùng lớn.

Xem thêm:  Viết một bức thư cho bạn để nói về lợi ích của thể dục đối với cuộc sống của con người

phan tich bai tho bai tho ve tieu doi xe khong kinh - Phân tích bài thơ Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính

Phân tích Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính

Trong gian khổ, người lính vẫn hiện lên thật đẹp.

Ung dung buồng lái ta ngồi

Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng

Những người lái xe, dù ở hoàn cnahr nào vẫn cứ ung dung, tự tại. Họ chẳng lo lắng hay sợ sệt bất kì thứ gì. Phong thái ung dung ấy chỉ có được khi họ không ngại khó khăn và không sợ hy sinh. Họ quyết tâm mục tiêu “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” mà chẳng hề khiếp sợ dù bom đạn có thể cướp đi tính mạng của họ bất cứ lúc nào.

Xe mất kính, mất đi lớp bảo vệ nhưng nó dường như không gây trở ngại hay khó khăn gì thậm chí còn đem lại nhiều thuận tiện cho những người lính trẻ. Cũng vì xe không có kính mà họ quan sát được nhiêu hơn, dễ dàng hơn. Trong buồng lái không kính, họ có thể nhìn thấy “gió”, thấy “con đường”, thấy “sao trời” và thấy cả “cánh chim”…Tất cả như đang hân hoan chào đón từng đoàn xe đi qua. Con người và thiên nhiên hòa nhập vào với nhau, đem tiếng ca hạnh phúc cho đời. Đó là một cái nhìn, một quan niệm đầy tích cực cua người lính trẻ chống Mỹ.

Dù vui, dù thích thú khi được hòa nhịp với thiên nhiên nhưng nhà thơ cũng không phủ nhận những khó khăn mà đoàn xe không kính phải gánh chịu.

Xem thêm:  Đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của bài thơ Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Không có kính, ừ thì có bụi

Bụi phun tóc trắng như người già

Không có kính, ừ thì ướt áo

Mưa tuôn, mưa xối như ngoài trời

Vì không có kính che chắn, bảo vệ, mái tóc xanh của người lính trẻ đã được nhuốm màu “bụi” trắng xóa trông như tóc của người già. Một cách so sánh rất đặc biệt để nối lên mái tóc ấy, con người ấy đã phải đi qua bao nắng mưa của cuộc đời mà trở nên già dặn, gan góc. Chính khó khăn đã luyệ cho họ một tinh thần kiên cường và bất khuất hơn. Không chỉ đón nhận bụi mà người lính còn phải chịu những trận mưa rào hối hả. Chúng trút xuống với sức mạnh cực lớn đủ để làm rát mặt, nhòe mắt. Thế nhưng, dù khó khăn thế nào thì người lính vẫn cười vui, yêu đời. Họ không vội phủi đi lớp bụi trắng xóa mà sẽ ung dung châm điếu thuốc rồi “nhìn nhau mặt lấm cười ha ha”. Họ cũng chẳng vội thay quần áo ướt vì mưa mà vẫn tiếp tục chặng đường “hơn trăm cây số nữa” và nghĩ rằng khi mưa tạnh, gió lùa vào thì quần áo sẽ “khô mau thôi”. Những điệu cười “ha ha”, những cách nghĩ và việc làm đểu toát lên tinnh thần lạc quan , yêu đời của người lính. Dù trong bom đạn hay mưa gió, họ vẫn luôn nở nụ cười trên môi và “bắt tay nhau qua cửa kính vỡ rồi”.

Xem thêm:  Nêu suy nghĩ của mình về đức tính trung thực

Trong gian khó càng nổi bật lên tình đồng chí, đồng đội keo sơn. Hình ảnh “bếp Hoàng Cầm” được dựng giữ đường là hình ảnh quen thuộc trên tuyến đường Trường Sơn thể hiện không khí khẩn trương của cuộc chiến đang mong muốn nhanh chóng giành thắng lợi. Những bữa ăn đơn giản và nhanh chóng ấy, họ “chung bát đũa” và quan tâm đến nhau như “người nhà”. Đây là một nét đẹp đáng tự hào của anh bộ đội cụ Hồ.

Ở câu cuối, nhà thơ đã một lần nữa khẳng định tinh thần lạc quan của người lính.

Xe không kính, rồi xe không có đèn

Không có mui xe, thùng xe có xước

Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước

Chỉ cần trong tim có một trái tim

Khó khăn lại chồng chất khó khăn. Đoàn xe không kính thiếu thốn đủ mọi thứ cũng bởi vì chiến tranh đã cướp đi tất cả. Không kính, không mui, không đèn…và chỉ có một “trái tim”. Thế nhưng chỉ cần một cũng đủ để xe có thể hăng hái tiếp tục chặng đường vì miền Nam phía trước. Ba cái không làm nổi bật lên sự tàn khốc và mất mát của chiến tranh. “Trái tim” không đơn giản chỉ là trái tim của người cầm lái mà nó còn là trái tim của tất cả mọi người. Đó là tình yêu dân tộc, là sức mạnh đại đoàn kết có thể giúp đất nước đứng lên dành thắng lợi.

Như vậy, với những ngôn ngữ bình di và hình ảnh sinh động, mới mẻ, “Bài thơ tiểu đội xe kính” là bức tranh đẫm máu nhưng lại ngập tràn tiếng cười. Nó ngợi ca tinh thần lạc quan, yêu đời của người lính trẻ trên tuyến đường Trường Sơn đã làm lịch sử.

Seen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *