Phân tích bài thơ Tự Tình 2

0

 Đề bài: Phân tích bài thơ “Tự tình 2” của Hồ Xuân Hương

Bài làm

Trong tất cả các thể loại văn học thì có lẽ thơ là loại hình có khả năng diễn tả tâm tư, tình cảm của con người một cách sâu sắc và thành công nhất. Những vần thơ, dù ngắn hay dài cũng đều có khả năng biểu đạt rất cao. Thơ là tiếng lòng của con người, là nơi con người cất dấu tình cảm. Bài thơ “Tự tình 2” của Hồ Xuân Hương là  tiếng lòng của nhà thơ về chính số phận bạc bẽo, lênh đênh của mình.

Hồ Xuân Hương vốn là một người phụ nữ tài năng, thông minh và xinh đẹp. Sinh ra trong một gia đình tri thức, đáng nhẽ ra nàng được hưởng một cuộc sống yên bình, cao sang nhưng cuộc đời nàng lại là chuỗi ngày sống trong nước mắt, buồn đau và tủi hờn. Hai lần đi lấy chồng, hai lần chấp nhận kiếp vợ lẽ và cũng là hai lần chồng đều chết sơm. Cuộc đời của bà thật sự rất đắng cay và chất đầy buồn tủi. Trước cảnh đêm thanh vắng, nghĩ về cuộc đời mình, nhà thơ cảm thấy trào lên một nỗi cô đơn không ai thấu hiểu.

phan tich bai tho tu tinh 2 - Phân tích bài thơ Tự Tình 2

Phân tích bài thơ Tự Tình 2

Văng vẳng ngoài xa trống canh dồn

Trơ cái hồng nhan với nước non

Hiện lên trước mắt người đọc là một bầu trời đêm đen tối, mịt mù. Không gian yên ắng đến lạ thường, chẳng thấy tiếng cười nói của con người, thậm chí đến tiếng cuốc, tiếng dế cũng không. Trong không gian ấy, nổi bật lên tiếng trống canh “văng vẳng”. Đó là tiếng trống từ một nơi xa vọng lại, chẳng biết ở đâu, chỉ biết rằng nó xa lắm. Nhà thơ, tuy đã tả âm thanh nhưng thực chất lại lấy âm thanh, lấy cái động để tả cái tĩnh. Bởi lẽ, cảnh vật phải yên ắng lắm thì tác giả mới nghe được rõ ràng thứ âm thanh đến từ một nơi xa xôi không rõ. Bà không ngủ được, ra trước hiên nhìn lên bầu trời đêm mù mịt. Bóng dáng người phụ nữ nhỏ bé giữa cả không gian rộng lớn. Một tâm trạng buồn tủi, cô đơn không biết tỏ cùng ai đành phải một mình gặm nhấm. Nguyễn Du đã từng nói “hồng nhan bạc mệnh” quả không sai. Hồ Xuân Hương xinh đẹp là vậy, giỏi giang là vậy nhưng cuộc đời lại trải đầy những bất công, bèo bọt. Một mình bà ôm trọn lấy không gian, lấy non nước. Đó là bóng dáng của sự đơn độc, tủi hờn. Trong xã hội phong kiến đầy rẫy những bất công, người phụ nữ chưa bao giờ được tôn trọng, họ bị chèn ép, bị vùi dập xuống đáy cùng của xã hội.

Xem thêm:  Phân tích Thương Vợ của Tú Xương

Trong nỗi cô đơn, nhà thơ muốn tìm đến rượu để tự tình, để quên đi những chua xót, đắng cay.

Chén rượu hương đưa say lại tỉnh

Vầng trăng xế bóng khuyết chưa tròn

Khi con người rơi vào hoàn cảnh buồn đau hay chán nản họ thường lấy rượu giải sầu. Hồ Xuân Hương muốn mượn li rượu để say, để có thể quên đi những bạc bẽo của cuộc đời. Nhưng đáng tiếc thay, cơn say ấy không thể nào giúp được tâm hồn bà. Cứ say lại tỉnh, tỉnh lại say và nỗi buồn cũng vậy, cứ đeo bám lấy bà, có lúc vơi dần có lúc bám chặt nhưng cũng chưa bao giờ rời xa. Chén rượu không những không giúp bà quên đi mà càng làm cho nỗi đau ấy thêm triền miên, thê lương và thảm thiết. Nó bóp chặt tâm can bà, rày vò trái tim bà. Trên bầu trời, vầng trăng cũng buồn tủi. Nó không tròn, không đẹp mà lại mang dáng vẻ thiếu khuyết và méo mó. Vầng trăng ấy đã bước vào tuổi xế chiều cũng giống như người con gái đã đi qua cái tuổi tươi đẹp nhất nhưng sao thanh xuân ấy lại không vẹn tròn và đẹp đẽ. Một tiếng lòng đầy xót xa và cay đắng.

Trong không gian yên tĩnh của bóng đêm, nhà thơ phát hiện ra những nguồn sống mạnh mẽ.

Xiên ngang mặt đất rêu từng đám

Đâm tạc chân mây đá mấy hòn

Hàng loạt động từ mạnh được sử dụng như bừng lên một nguồn sống vô cùng mạnh mẽ. Rêu và đá vốn là những sinh vật nhỏ bé trong sự rộng lớn của không gian nhưng ở  đây nó lại mạnh mẽ quá. Sự “xiên ngang” đất của rêu, sự “đâm tạc” mây của đá cho thấy một nguồn sống đang hừng hực bốc cháy. Đó là sự phản kháng của sinh vật bé nhỏ trước những vật lớn mạnh. Nó tượng trưng cho sức sống tràn đầy đang trào dâng trong lòng tác giả. Dù xã hội kia có chèn ép đến đâu, cuộc sống có khốn khó đến đâu thì bà cũng không ngần ngại mà đương đầu vượt qua. Sức sống ấy, tình yêu với cuộc đời đã tạo nên sức mạnh vô hình giúp bà vượt qua tất cả để sống một cuộc đời tươi đẹp hơn.

Xem thêm:  Suy nghĩ về câu nói: “Giữa một vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp”

Tuy sức sống mãnh liệt nhưng nhà thơ vẫn không nguôi nỗi tủi hơn, bà lại một lần nữ tự bộc bạch tình cảm chua xót của mình.

Ngán nỗi xuân đi xuận lại lại

Mảnh tình san sẻ với nước non

Cuộc sống vẫn không ngừng thay đổi, năm này lại sang năm khác. Mùa xuân đến rồi đi nhưng sẽ lại quay trở về vào năm tiếp theo theo một vòng tuần hoàn định sẵn. Nhà thơ chán ghét trước những quy luật cuộc sống, chán ghét kiếp sống bạc bẽo của mình. Hằng ngày, cuộc sống vẫn diễn ra một cách nhàm chán như vậy. Xuân đến xuân đi xuân lại lại nhưng tuổi xuân của người con gái sẽ đến rất nhanh, đi cũng rất nhanh và không một lần trở lại.  Nhà thơ buồn và tủi trước những éo le của cuộc đời. Tình yêu của bà, ngay từ đầu đã chẳng một lần được trọn vẹn, ấm êm. Nó vốn đã nhỏ bé, đã vụn vỡ nhưng lại còn phải sẻ chia, phải nhường nhịn. Thật sự, mỗi tình ấy khiến người ta phải xót xa và tiếc nuối.

Như vậy, bài thơ “Tự tình 2” là một bài thơ rất hay về tâm tư, tình cảm của người phụ nữ. Nó là những cảm xúc chân thật của một người con gái viết về chính cuộc đời mình. Bài thơ không chỉ gợi được lòng đồng cảm của bạn đọc mà qua đó còn tố cáo sự bất công, bạc bẽo của xã hội phong kiến. Một xã hội mà phụ nữ chưa bao giờ được sống một cuộc đời đúng nghĩa.

Xem thêm:  Cảm nhận về bài thơ Tự Tình Của Hồ Xuân Hương

Seen

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *